🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, sau bữa cơm, My xin phép gặp riêng cô Tuệ, lấy hết can đảm gõ cửa phòng làm việc, nơi lần trước cô đã vô tình nhìn thấy trang giấy trong Nhật Ký Giếng.

"Vào đi con." Cô Tuệ ngồi sau bàn, ánh đèn bàn hắt vàng lên gương mặt bà, trông mệt mỏi hơn thường lệ, có lẽ vì cả ngày phải tiếp đón và trao đổi công việc với chị Kim Anh.

Căn phòng vẫn giữ nguyên vẻ giản dị như lần trước, chỉ khác là lần này trên bàn không có cuốn Nhật Ký Giếng nào bày ra, chỉ có vài tập hồ sơ học viên xếp gọn gàng và một bình trà đã nguội bớt hơi nóng. My ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan vào nhau trên đùi, cố tìm cách mở lời sao cho không quá lộ liễu.

"Cô ơi." My bắt đầu, giọng cẩn trọng. "Con muốn hỏi cô một chuyện, mong cô đừng giận."

"Con cứ hỏi." Cô Tuệ đặt bút xuống, nhìn thẳng vào mắt My, không có vẻ gì phòng bị.

"Con để ý thấy, những ký ức tụi con mất, hình như không phải ngẫu nhiên." My nói, cố giữ giọng bình tĩnh, dù tim đập nhanh trong lồng ngực. "Cô có... cô có để ý điều đó không ạ?"

Cô Tuệ khựng lại, tay đang đặt trên bàn bỗng siết nhẹ, một phản xạ rất nhỏ nhưng My kịp nhận ra. Bà nhìn xuống mặt bàn một lúc lâu, không trả lời ngay, khiến khoảng im lặng trong phòng kéo dài tới mức khó chịu.

"Con nói rõ hơn được không?" Cuối cùng cô Tuệ lên tiếng, giọng chậm hơn bình thường.

"Con mất sáu thứ từ khi lên đây." My đáp, giọng run nhẹ. "Tất cả đều liên quan tới điện thoại, tới màn hình, theo cách này hay cách khác. Không có cái nào ngoại lệ hết. Con nghĩ đó không phải là trùng hợp."

Cô Tuệ ngồi bất động một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sổ, nơi không còn gì để nhìn ngoài bóng đêm đặc quánh. Gương mặt bà, dưới ánh đèn vàng, hiện lên những nếp nhăn mà My chưa từng để ý thấy rõ tới vậy.

"Cô không nói dối con." Cuối cùng bà lên tiếng, giọng chậm rãi, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Cô chỉ... chưa từng tự hỏi đủ kỹ để biết hết mà nói."

My nhìn cô Tuệ, cố tìm kiếm sự dối trá trong câu trả lời đó, nhưng chỉ thấy một sự mệt mỏi thật sự, một nỗi bối rối dường như còn lớn hơn cả nỗi bối rối của chính My.

"Vậy... cô thật sự không biết?" My hỏi lại, giọng nhỏ hẳn.

"Cô biết cách nó vận hành, đại khái." Cô Tuệ đáp, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. "Nhưng cô chưa bao giờ ngồi xuống, ghi lại từng thứ một cách con vừa làm, để tìm ra một quy luật rõ ràng như vậy. Có lẽ vì cô sợ."

"Sợ gì ạ?"

Cô Tuệ không trả lời câu hỏi đó, chỉ lắc đầu nhẹ, đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, đứng đó một lúc, lưng quay về phía My.

"Con về nghỉ đi, khuya rồi." Bà nói, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng My nghe được một sự căng thẳng ẩn bên dưới đó. "Cô sẽ suy nghĩ về điều con vừa nói."

My đứng dậy, cúi đầu chào, bước ra khỏi phòng, lòng nặng trĩu một cảm giác mới, không hẳn là thất vọng, cũng không hẳn là yên tâm. Cô nhận ra một điều quan trọng: cô Tuệ, người sáng lập ra nơi này, người đặt ra Luật Giờ Lặng, cũng không hiểu hết về chính cơ chế mình đang vận hành.

Ra tới hành lang, My đứng lại một lúc, nhìn ánh đèn phòng làm việc vẫn còn sáng qua khe cửa, tự hỏi nếu không phải cô Tuệ biết hết mà giấu, vậy thì rốt cuộc, có ai trên đời này thật sự hiểu rõ cái giếng ấy đang làm gì hay không.

Câu hỏi đó theo My về tới tận giường ngủ, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô lại trằn trọc, không phải vì thèm điện thoại, mà vì một nỗi lo mới, lớn hơn, mơ hồ hơn, không có hình dạng cụ thể để cô có thể nắm bắt và đối phó.

Chị Nhã, thấy My trở về phòng với vẻ mặt trầm ngâm khác thường, ngồi dậy khỏi giường, hỏi khẽ. "Em ổn không? Đi đâu về mà mặt mũi vậy?"

"Em vừa nói chuyện với cô Tuệ." My ngồi xuống mép giường mình, kể lại vắn tắt nội dung cuộc trò chuyện, không giấu giếm gì với chị Nhã, người đã trở thành một điểm tựa đáng tin từ những ngày đầu.

Chị Nhã lắng nghe chăm chú, gương mặt dần trở nên nghiêm túc. "Vậy là ngay cả cô ấy cũng không chắc chắn hoàn toàn." Chị lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình. "Nghe càng thấy đáng lo hơn là yên tâm."

"Em cũng nghĩ vậy." My gật đầu, kéo chăn lên đắp, dù không có ý định ngủ ngay. "Nhưng ít ra cô ấy không chối bỏ, không nói tụi mình tưởng tượng."

Chị Nhã im lặng một lúc, rồi tắt đèn bàn, để lại căn phòng chìm trong bóng tối chỉ còn ánh trăng mờ len qua khe rèm. "Ngủ đi em, mai tính tiếp. Có chị đây, không phải lo một mình đâu."

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →