Thư viện nhỏ của trại nằm ở góc cuối dãy nhà chính, một căn phòng không lớn, ba mặt tường xếp đầy sách cũ, đủ loại từ tiểu thuyết tới sách tâm lý học, phần lớn quyên góp từ những đợt học viên trước.
My ghé vào đó vào một buổi chiều rảnh rỗi hiếm hoi, định tìm một cuốn sách để đọc giết thời gian, không có ý định gì khác. Cô lướt tay qua các gáy sách, dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết bìa xanh đã sờn, rút ra, và trong lúc kéo cuốn sách khỏi giá, một cuốn sổ mỏng khác, kẹt phía sau, rơi xuống theo.
My cúi xuống nhặt lên, và nhận ra ngay đó là một cuốn sổ tương tự cuốn Nhật Ký Giếng cô từng thấy trong phòng làm việc của cô Tuệ, cùng loại bìa da sờn cũ, cùng nét chữ viết tay quen thuộc. Có lẽ ai đó, có thể chính cô Tuệ, đã vô tình để quên cuốn sổ này ở đây từ lâu, lẫn vào giữa những cuốn sách khác.
Tim My đập nhanh. Cô nhìn quanh, đảm bảo không có ai khác trong thư viện, rồi mở cuốn sổ ra, lật nhanh qua vài trang. Phần lớn là những ghi chép về công việc quản lý trại, danh sách học viên, lịch trình hoạt động, không có gì đặc biệt. Nhưng tới giữa cuốn sổ, một đoạn viết tay khác biệt hẳn về giọng điệu khiến cô dừng lại.
Cứ mỗi giờ, một mảnh nhỏ. Mình đã nghĩ đó là ngẫu nhiên, như rút thăm, như xổ số. Nhưng càng làm lâu, mình càng thấy có gì đó không ổn trong cách nó chọn. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng có một khuôn mẫu, mình cảm nhận được, dù chưa chỉ ra được rõ ràng. Có lẽ mình nên ghi chép kỹ hơn, thay vì chỉ tin vào cảm giác.
My đọc đi đọc lại đoạn văn đó, tay hơi run. Đây là bằng chứng đầu tiên, bằng văn bản, cho thấy cô Tuệ, dù chưa từng nói thẳng ra, cũng từng nghi ngờ về sự không ngẫu nhiên của cơ chế giếng, từ rất lâu trước khi My đặt câu hỏi trực tiếp với bà.
Cô lật thêm vài trang, tìm kiếm thêm thông tin, nhưng phần còn lại chỉ là những ghi chép công việc thông thường, không có đoạn nào khác đề cập tới chủ đề này. Có lẽ cuốn sổ này được viết cách đây đã lâu, trước khi cô Tuệ chuyển hẳn sang dùng cuốn Nhật Ký Giếng hiện tại.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, đang tiến gần về phía thư viện. My giật mình, vội vàng gấp cuốn sổ lại, nhét trở lại đúng vị trí phía sau giá sách nơi nó đã rơi ra, rồi đứng thẳng dậy, cầm cuốn tiểu thuyết bìa xanh trong tay như thể mình chỉ đang tìm sách đọc.
Cửa thư viện mở ra, chị Vân bước vào, tay cầm một chồng khăn sạch, có lẽ đang trên đường đi cất đồ.
"Ơ, có ai trong này." Chị Vân hơi giật mình khi thấy My, rồi cười, nụ cười quen thuộc không đổi. "Em tìm sách đọc hả?"
"Dạ." My đáp, cố giữ giọng bình thường, dù tim vẫn còn đập thình thịch. "Em thấy buồn buồn nên vào coi có gì hay không."
"Ừ, đọc đi, ở đây có nhiều sách hay lắm." Chị Vân đặt chồng khăn lên một cái kệ nhỏ gần cửa, rồi quay ra, không nán lại lâu.
My đứng lặng một lúc sau khi chị Vân rời đi, thở ra một hơi dài, cố lấy lại nhịp tim bình thường. Cô nhìn lại cuốn tiểu thuyết bìa xanh trong tay, chợt nhận ra mình còn chưa kịp đọc nổi một dòng nào trong đó, tâm trí đã bị cuốn hết vào cuốn sổ vừa tình cờ tìm thấy.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ kê góc thư viện, cố trấn tĩnh, nhớ lại từng chữ trong đoạn văn vừa đọc. "Cứ mỗi giờ, một mảnh nhỏ." Câu đó gần như trùng khớp với cách cô Tuệ vẫn giải thích cho học viên mới, chỉ khác một điều: trong đoạn nhật ký đó, cô Tuệ không chắc chắn như lời bà vẫn nói ra miệng. Bà, ít nhất vào thời điểm viết những dòng đó, cũng đang tự hỏi, tự nghi ngờ, giống hệt My bây giờ.
My đứng lặng một lúc sau khi chị Vân rời đi, tim vẫn còn đập mạnh vì cảm giác vừa làm điều gì đó không phải của mình, dù cô chỉ tình cờ tìm thấy cuốn sổ, không hề cố ý lục lọi. Cô nhìn lại giá sách, nơi cuốn sổ đang nằm ẩn mình sau những cuốn tiểu thuyết cũ, và tự hỏi liệu mình có nên quay lại đọc kỹ hơn vào một lúc nào đó, hay nên để nguyên nó ở đó, coi như chưa từng thấy gì.
Cô cầm cuốn tiểu thuyết bìa xanh, bước ra khỏi thư viện, nhưng đoạn văn vừa đọc vẫn còn in đậm trong đầu, một mảnh ghép mới, nhỏ nhưng quan trọng, khớp vào bức tranh lớn mà cô và Bảo Tín đang dần dần ghép lại từng chút một.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →