🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, My tìm thấy chị Nhã đang ngồi một mình trên hiên nhà, tay cầm một tờ giấy, cây bút gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu suy nghĩ quen thuộc.

Sương sớm còn đọng trên mấy chậu cây kê dọc hiên, và mùi cà phê pha bằng phin từ trong bếp thoảng ra, hoà cùng không khí trong lành đầu ngày. My bước tới, kéo ghế ngồi xuống cạnh chị Nhã. "Chị làm gì vậy?" My hỏi, tò mò nhìn qua vai chị Nhã.

"Chị đang thử tính toán vài chuyện." Chị Nhã đáp, không ngẩng lên ngay, mắt vẫn dán vào tờ giấy chi chít những con số và ký hiệu. "Nghề nghiệp mà, cái gì cũng muốn đối chiếu cho ra ngô ra khoai."

"Đối chiếu gì ạ?"

Chị Nhã đặt bút xuống, quay sang nhìn My, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Chị để ý, số giờ Lặng của mỗi người khác nhau, có người tích nhiều, có người tích ít. Nhưng tốc độ mất ký ức, theo chị quan sát, không tỉ lệ thuận đơn giản với số giờ."

"Ý chị là sao?" My nhíu mày, cố hiểu ý chị Nhã.

"Ví dụ, chị tích được ít giờ hơn em, nhưng chị mới mất có một thứ, nhỏ xíu, một chi tiết về buổi hẹn hò đầu tiên với chồng." Chị Nhã giải thích, giọng chậm rãi như đang trình bày một báo cáo. "Còn em, tích nhiều giờ hơn, mất tới sáu thứ, và theo em kể, càng lúc càng gần với hiện tại hơn."

My ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe, nhận ra chị Nhã cũng đang tự mình tìm ra một phần của quy luật, độc lập với những gì My và Bảo Tín đã phát hiện.

"Nếu chỉ đơn giản là cứ đủ giờ thì lấy ngẫu nhiên một ký ức, tốc độ mất của mỗi người phải tỉ lệ với số giờ tích được." Chị Nhã tiếp tục, ngón tay gõ lên tờ giấy như đang chỉ vào một bảng số liệu vô hình. "Nhưng thực tế không phải vậy. Có gì đó khác đang chi phối, không chỉ đơn thuần là thời gian."

"Em cũng nghĩ vậy." My gật đầu, kể lại nhanh cho chị Nhã nghe về bảng đối chiếu cô và Bảo Tín đã lập, về quy luật liên quan tới màn hình mà cả hai phát hiện được.

Chị Nhã lắng nghe, gương mặt dần biến đổi từ tò mò sang một sự lo lắng thật sự. "Vậy nghĩa là, nó không lấy ngẫu nhiên đâu cả, mà nó chọn, dựa trên một tiêu chí cụ thể nào đó."

"Chính xác." My đáp, cảm thấy nhẹ nhõm khi có thêm một người xác nhận suy luận của mình. "Và ký ức càng gần đây, càng dính điện thoại nhiều, càng dễ bị chọn."

Chị Nhã im lặng một lúc, nhìn xuống tờ giấy của mình, rồi gấp nó lại, cất vào túi áo. "Chị không dám chắc trăm phần trăm, nhưng linh tính chị ít khi sai vụ sổ sách. Có gì đó không khớp ở đây, và nó không phải chuyện nhỏ."

"Chị nghĩ mình nên làm gì?" My hỏi, giọng có chút bất lực.

"Trước mắt, cứ tiếp tục quan sát, ghi chép cẩn thận." Chị Nhã đáp, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Đừng vội kết luận khi chưa có đủ bằng chứng, nhưng cũng đừng chủ quan cho rằng mọi thứ đều an toàn."

My gật đầu, cảm thấy được an ủi phần nào bởi sự chắc chắn, thực tế trong cách nói chuyện của chị Nhã, một sự vững vàng khác hẳn nỗi hoang mang của chính cô hay sự tinh nghịch pha lo lắng của Bảo Tín.

"Cảm ơn chị." My nói, giọng chân thành.

"Cảm ơn gì, tụi mình cùng ở đây mà, phải giúp nhau chứ." Chị Nhã mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu My như một người chị thật sự. "Đi, vào ăn sáng đi, để bụng đói tính chuyện gì cũng không ra."

Hai người đứng dậy, bước vào nhà bếp, nơi mùi cháo trắng và cá kho thơm lừng đã lan toả khắp không gian, kéo họ tạm thời rời khỏi những suy nghĩ nặng nề để trở về với nhịp sống bình thường của trại, dù chỉ trong chốc lát.

Tại bàn ăn, Bảo Tín đã ngồi sẵn, đang tranh cãi vui vẻ với Khang về việc ai được phần cháy cơm to hơn. Thấy My và chị Nhã bước vào, cậu vẫy tay gọi, ánh mắt lóe lên sự tò mò khi nhận ra vẻ mặt hai người có gì đó khang khác thường ngày.

"Hai người vừa bàn chuyện gì mà nhìn nghiêm trọng vậy?" Bảo Tín hỏi khẽ, chỉ đủ để My và chị Nhã nghe thấy.

"Lát nữa kể." My đáp, liếc mắt ra hiệu sẽ nói sau, không muốn để lộ trước mặt những học viên khác đang ngồi quanh bàn.

Bảo Tín gật đầu hiểu ý, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt cậu vẫn dõi theo My suốt bữa sáng, chờ đợi cơ hội để được nghe toàn bộ câu chuyện.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →