🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Con đường mòn xuyên qua vườn chè phía sau trại, nơi My từng đi qua nhiều lần trên đường ra giếng, hôm nay lại dẫn cô và Bảo Tín tới một hướng khác, một vòng đi dạo dài hơn thường lệ theo lời đề nghị của cậu.

"Đi đâu vậy?" My hỏi, bước theo sau Bảo Tín trên con đường đất nhỏ, hai bên là những luống chè xanh mướt trải dài.

"Không đâu hết, đi cho đỡ bí thôi." Bảo Tín đáp, tay đút túi quần, dáng đi chậm rãi hơn thường ngày.

Hai người đi trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng chân dẫm lên đất, tiếng chim hót xa xa, và tiếng gió lùa qua những tán chè. Ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, nhuộm cả một vùng đồi thành màu mật ong ấm áp.

Thỉnh thoảng, họ bắt gặp vài người dân địa phương đang hái chè cuối buổi, tay thoăn thoắt bứt từng búp non bỏ vào gùi sau lưng, không ai để ý tới hai đứa trẻ thành phố đang tản bộ ngang qua. Bảo Tín dừng lại một chút, ngắm nhìn cách người ta hái chè, có vẻ tò mò thật sự, khác hẳn vẻ hờ hững thường thấy khi cậu nhắc tới bất cứ điều gì ngoài game.

"Chị My này." Bảo Tín lên tiếng, giọng bất chợt trầm hẳn xuống, khác hẳn vẻ tếu táo quen thuộc. "Em kể chị nghe chuyện này được không?"

"Ừ, kể đi." My đáp, cảm nhận được có gì đó quan trọng sắp được nói ra.

"Anh Hai em, ảnh hơn em sáu tuổi, hồi trước ở nhà lo cho em nhiều lắm, vì ba mẹ suốt ngày ở ngoài vựa vật liệu, không có thời gian." Bảo Tín bắt đầu, giọng chậm rãi, như đang lục lại từng ký ức một cách cẩn thận. "Ba tháng trước ảnh đi Bình Dương làm, nói là kiếm được lương cao hơn, phụ ba mẹ trả nợ mua thêm xe tải."

"Vậy giờ chỉ còn em ở nhà một mình với ba mẹ?" My hỏi, dần hiểu ra phần nào câu chuyện.

"Ừ." Bảo Tín gật đầu, mắt nhìn thẳng về phía con đường phía trước, tránh nhìn My. "Nhà đông người thì ồn, mà giờ vắng anh Hai, tự nhiên thấy trống trải kinh khủng. Em bắt đầu chơi game nhiều hơn từ dạo đó, ban đầu chỉ để giết thời gian, sau thành nghiện lúc nào không hay."

My im lặng lắng nghe, không ngắt lời, cảm nhận được đây là lần đầu tiên Bảo Tín thật sự mở lòng, không còn dùng câu cửa miệng "chuyện nhỏ" để né tránh như mọi khi.

"Cuối tuần ảnh hay gọi video về, nhưng dạo gần đây bận quá, có tuần không gọi được." Bảo Tín tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ dần. "Em nhớ ảnh lắm, nhưng không dám nói với ba mẹ, sợ ba mẹ lo, với lại con trai mà, nói ra nghe yếu đuối quá."

"Không có gì yếu đuối hết." My đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Nhớ người thân là chuyện bình thường mà."

Bảo Tín quay sang nhìn My, khẽ cười, một nụ cười khác hẳn những nụ cười trêu chọc thường ngày, mang một sự biết ơn thầm lặng. "Cảm ơn chị đã nghe em nói."

Hai người tiếp tục bước đi, không khí giữa họ trở nên gần gũi hơn hẳn, một sự tin tưởng mới được xây dựng qua câu chuyện vừa chia sẻ. Ánh chiều tà nhuộm cả đồi chè thành một màu vàng cam ấm áp, những bóng cây đổ dài trên mặt đất đỏ.

"Chị có nhớ hết mọi cuộc gọi với anh Hai em không?" Bảo Tín bất chợt hỏi, giọng có chút lo lắng thoáng qua. "Ý em là, lỡ mai mốt em quên mất thì sao? Quên mất giọng ảnh, quên mất mấy chuyện ảnh kể cho em nghe thì sao?"

My khựng lại, câu hỏi đó chạm vào đúng nỗi sợ đang lớn dần trong lòng cả hai người, dù không ai nói thẳng ra trước đó. "Chị không biết, Tín à." My đáp thật lòng, giọng cũng trầm xuống theo. "Nhưng chị nghĩ, mình phải tìm ra cách để không phải lo chuyện đó nữa."

Bảo Tín gật đầu, không nói thêm, chỉ tiếp tục bước đi bên cạnh My, hai người im lặng cùng nhau ngắm mặt trời dần khuất sau rặng đồi xa, mang theo một nỗi lo chung không ai muốn nói ra thành lời, nhưng cả hai đều biết rõ nó đang tồn tại, âm thầm lớn dần theo từng ngày ở lại nơi này.

Trên đường quay về, Bảo Tín huýt sáo một giai điệu vu vơ, cố xua tan không khí trầm lắng vừa rồi, và tới gần cổng trại, cậu bất chợt dừng lại, quay sang My với nụ cười đã trở lại bình thường.

"Cảm ơn chị đã nghe em kể, lâu rồi em chưa nói mấy chuyện này với ai." Cậu nói, giọng có chút ngượng ngùng. "Thôi, vào ăn tối, chắc chị Vân nấu món gì ngon lắm, thơm nức từ đây rồi."

My bật cười, cảm giác nặng nề vừa rồi dần tan biến bởi sự hồn nhiên quay trở lại của Bảo Tín, và cả hai cùng nhau rảo bước nhanh hơn về phía ánh đèn ấm áp của nhà bếp đang chờ đợi phía trước.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →