🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, tới lượt chị Nhã vào phòng gọi điện chung, tám phút hiếm hoi mỗi tuần dành cho cuộc trò chuyện với người thân, và lần này người ở đầu dây bên kia là chồng chị.

My đứng chờ ngoài cửa cùng vài học viên khác đang xếp hàng tới lượt mình, nghe văng vẳng tiếng chị Nhã cười qua lớp cửa gỗ mỏng, một tiếng cười nhẹ nhõm, khác hẳn giọng điệu nghiêm túc thường thấy của chị.

Khang đứng phía trước hàng, sốt ruột nhìn đồng hồ treo tường, lẩm bẩm đếm ngược thời gian còn lại của chị Nhã. Hạ và Vy đứng sau, thì thầm bàn tán xem tối nay mẹ mình có kể gì mới không, còn Bảo Tín thì ngồi bệt xuống bậc thềm, tay cầm một cành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc lên nền đất, ra vẻ không quan tâm nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc mắt về phía cửa phòng.

Khi chị Nhã bước ra, gương mặt chị rạng rỡ hơn hẳn mọi khi, đôi mắt vẫn còn ánh lên niềm vui của cuộc trò chuyện vừa kết thúc.

"Cuộc gọi vui vẻ hả chị?" My hỏi khi cả hai cùng đi bộ về phòng.

"Ừ, vui lắm." Chị Nhã gật đầu, giọng vẫn còn phấn khởi. "Ảnh kể chuyện công ty, chị kể chuyện ở đây, nói chuyện thoải mái như hồi mới quen nhau, không có cảm giác gấp gáp, không có ai cắt ngang vì tin nhắn công việc."

"Vậy là tốt rồi." My mỉm cười, mừng thay cho chị.

"Em biết không, chị nhận ra một điều." Chị Nhã dừng lại giữa hành lang, quay sang nhìn My, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Vấn đề trước giờ không phải ở ảnh, cũng không hẳn là ở công việc. Vấn đề là ở chính cách chị dùng điện thoại để né tránh những cảm giác bất an của bản thân."

My im lặng lắng nghe, cảm nhận được chị Nhã đang tự mình đúc kết ra một điều gì đó quan trọng.

"Chị cứ nghĩ chị bận rộn, chị có trách nhiệm với công việc, nhưng thật ra, nhiều lúc chị chỉ đang trốn." Chị Nhã tiếp tục, giọng chậm rãi như đang tự thú nhận với chính mình lần đầu tiên. "Trốn cảm giác không chắc chắn về cuộc hôn nhân còn quá mới, trốn nỗi sợ mình sẽ giống mẹ chị, người suốt ngày bận công việc tới mức bỏ lỡ cả tuổi thơ của chị."

"Chị chưa từng kể chị điều đó." My nói khẽ, cảm động trước sự cởi mở bất ngờ của chị Nhã.

"Ừ, giờ chị mới dám nói ra thành lời." Chị Nhã cười nhẹ, ánh mắt vẫn còn vương chút xúc động. "Ở đây, không có màn hình để trốn vào, mình buộc phải đối diện với chính cảm giác của mình. Ban đầu khó chịu lắm, nhưng giờ chị thấy nhẹ nhõm hơn nhiều."

Hai người tiếp tục bước đi, tới gần phòng ở thì dừng lại, đứng nhìn ra khoảng sân tối bên ngoài, nơi vài ngọn đèn vàng le lói soi sáng những góc nhỏ của trại.

"Chị nghĩ chị sẽ ổn." Chị Nhã nói, giọng chắc chắn hơn bất cứ lúc nào My từng nghe từ chị. "Miễn là chị không cần cái giếng giữ hộ nốt phần còn lại."

Câu nói đó khiến My khẽ giật mình, không phải vì chị Nhã biết điều gì bí mật, mà vì nó chạm đúng vào nỗi lo My đang mang trong lòng suốt những ngày qua, về ranh giới giữa việc dùng cái giếng như một công cụ hỗ trợ tạm thời, và việc phụ thuộc vào nó để né tránh mọi cảm giác khó chịu của cuộc sống.

"Chị nói đúng." My gật đầu, giọng trầm ngâm. "Có lẽ ai cũng cần tìm ra ranh giới đó cho riêng mình."

Chị Nhã khoác vai My, kéo cô bước tiếp về phòng, không nói thêm gì nữa, nhưng sự im lặng giữa hai người lúc này mang một cảm giác đồng cảm sâu sắc, như thể cả hai vừa cùng nhau chạm tới một sự thật quan trọng về chính bản thân mình, dù mỗi người theo một cách riêng.

Đêm đó, My ngồi bên bậu cửa sổ một lúc lâu trước khi lên giường, nghĩ về câu nói của chị Nhã, và tự hỏi liệu bản thân mình đã tìm được ranh giới đó chưa, hay vẫn còn đang mải mê chạy theo cảm giác nhẹ nhõm tức thời mà chưa kịp nhìn lại cái giá thật sự đằng sau nó.

Cô nhìn ra khoảng sân tối, nơi tiếng côn trùng vẫn rả rích như mọi đêm, và nghĩ tới cảnh chị Nhã cười qua lớp cửa gỗ mỏng lúc chiều, một niềm vui giản dị mà chị đã đánh mất từ lâu vì mải chạy theo công việc. My tự hỏi, nếu một ngày cô cũng tìm lại được niềm vui giản dị như vậy với người thân của mình, liệu cô có còn cần tới cái giếng nữa hay không, hay khi đó, chính bản thân cô sẽ đủ mạnh mẽ để tự mình mang lấy những cảm xúc khó chịu mà không cần một nơi nào giữ hộ.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →