🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm hôm sau, trước cả giờ tập thể dục, ba người tụ họp dưới gốc cây lớn góc sân, sương còn đọng dày trên cỏ, hơi lạnh cao nguyên len qua lớp áo khoác mỏng.

"Cảm ơn hai đứa đã gọi chị dậy sớm vậy." Chị Nhã ngồi xuống, kéo áo khoác sát người hơn, hơi thở còn tạo thành làn khói mỏng trong không khí lạnh.

Xa xa, tiếng gà gáy vọng lại từ một trang trại nào đó dưới chân đồi, và ánh đèn trong bếp đã bắt đầu sáng lên, báo hiệu chị Vân đang chuẩn bị bữa sáng sớm hơn thường lệ. Cả ba ngồi quây quần, hơi ấm của ba cơ thể gần nhau xua bớt cái lạnh sớm mai, tạo cảm giác như một cuộc họp bí mật quan trọng giữa những đồng minh thân thiết.

"Chuyện quan trọng mà chị." My đáp, trải tờ giấy bảng đối chiếu cô và Bảo Tín đã lập ra giữa ba người.

Cả ba bắt đầu ghép nối những mảnh thông tin rời rạc lại với nhau. My trình bày bảng đối chiếu chi tiết, liệt kê từng ký ức đã mất của mình và Bảo Tín, cùng mối liên hệ với màn hình điện thoại. Chị Nhã đưa ra quan sát về sự không tương xứng giữa số giờ Lặng và tốc độ mất ký ức. My kể thêm về đoạn nhật ký cũ tìm thấy trong thư viện, nơi cô Tuệ, từ rất lâu trước đây, cũng từng nghi ngờ về một khuôn mẫu không ngẫu nhiên.

"Vậy ghép lại..." Chị Nhã nói, giọng chậm rãi, như đang tổng hợp một báo cáo cuối cùng. "Cái giếng không lấy ngẫu nhiên. Nó chọn dựa trên một tiêu chí, và tiêu chí đó liên quan tới màn hình, tới mạng xã hội, tới điện thoại theo cách nào đó."

"Và càng gần đây, ký ức càng dễ bị chọn hơn ký ức cũ." My bổ sung, nhớ lại phát hiện của mình và Bảo Tín từ mấy hôm trước.

"Con ma này nó thật sự chỉ thích công nghệ thôi." Bảo Tín nói, lần này giọng không còn đùa cợt như câu nói tương tự cậu từng thốt ra hôm trước, mà mang một sự nghiêm túc nặng nề.

Ba người ngồi im lặng một lúc, để cho sự thật vừa được xác nhận thấm dần vào từng người. Không còn là một linh cảm mơ hồ, không còn là một giả thuyết chưa chắc chắn, mà đã trở thành một kết luận được xây dựng từ ba nguồn độc lập, ba góc nhìn khác nhau, cùng hội tụ về một điểm chung.

"Nhưng vẫn còn một câu hỏi lớn." Chị Nhã lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Tại sao nó lại chọn như vậy? Có mục đích gì đằng sau không, hay chỉ là một quy luật tự nhiên nào đó của cái giếng?"

Không ai trả lời được câu hỏi đó. My nhìn xuống tờ giấy bảng đối chiếu, nhìn những dòng chữ, những mũi tên cô và Bảo Tín đã vẽ ra, cảm thấy như họ vừa giải được một phần của bài toán, nhưng phần quan trọng nhất, phần về động cơ, về mục đích, vẫn còn nằm trong bóng tối.

"Vậy nó đang nhắm tới cái gì tiếp theo?" Bảo Tín hỏi, mắt nhìn lần lượt sang My rồi sang chị Nhã, chờ đợi, nhưng cả hai chỉ im lặng, không ai có câu trả lời.

My cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sương sớm, mà vì chính câu hỏi đó. Nếu quy luật đúng như họ vừa xác nhận, ký ức càng gần đây càng dễ bị chọn, vậy thì với tốc độ cô đang thả hạt, với số lần cô đã lên giếng, thứ tiếp theo bị nhắm tới sẽ là gì?

Cô không dám nghĩ tiếp, gạt ý nghĩ đó sang một bên, tập trung trở lại vào cuộc thảo luận trước mắt.

"Mình cần tìm thêm thông tin." My nói, gấp tờ giấy lại, cất vào túi áo cẩn thận. "Có thể phải hỏi thẳng cô Tuệ một lần nữa, kỹ hơn lần trước, hoặc tìm cách đọc thêm cuốn Nhật Ký Giếng."

"Cẩn thận đó." Chị Nhã dặn dò, giọng lo lắng thật sự. "Đừng làm gì quá liều lĩnh, mình còn chưa biết hết mọi chuyện."

Cả ba đứng dậy khi ánh nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua sương mù, chiếu những tia sáng vàng nhạt lên đồi chè xung quanh. My nhìn hai người bạn đồng hành của mình, cảm thấy biết ơn vì không phải đối mặt với điều này một mình, nhưng đồng thời, một nỗi lo mới, nặng nề hơn bao giờ hết, đã bắt đầu bén rễ trong lòng cô kể từ câu hỏi bỏ ngỏ của Bảo Tín.

"Tiếng kẻng sắp reo rồi đó." Chị Nhã nhìn về phía nhà bếp, nơi bóng chị Vân thấp thoáng qua khung cửa sổ. "Thôi, đi rửa mặt rồi ra tập thể dục, đừng để ai nghi ngờ gì."

Ba người tản ra ba hướng, giả vờ như vừa mới thức dậy tình cờ gặp nhau, nhưng ánh mắt họ trao nhau trước khi chia tay mang một sự đồng thuận ngầm, một lời hứa không thành lời rằng cuộc điều tra này sẽ còn tiếp tục, dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì phía trước.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →