🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trưa hôm đó, chị Vân lại đứng bếp nấu canh chua, cùng một món, cùng một mùi hương quen thuộc như buổi trưa đầu tiên My từng để ý tới chị, nhưng lần này My nhìn chị bằng một con mắt hoàn toàn khác.

Cô đứng cách xa một chút, giả vờ đợi tới lượt lấy cơm, nhưng thật ra đang quan sát từng cử chỉ nhỏ của chị Vân. Tay chị vẫn thoăn thoắt như mọi khi, múc canh, nêm gia vị, không một chút do dự, chính xác tới từng milimét trong cách chia phần ăn cho mỗi người theo đúng khẩu vị riêng.

"Khang, con thích nhiều bạc hà ha." Chị Vân nói, không cần Khang phải nhắc, tự động thêm rau vào bát cậu bé.

"Chị Nhã ăn ít cay hơn Hạ với Vy nè." Chị tiếp tục, tay vẫn thoăn thoắt di chuyển từ nồi này sang nồi khác.

My đứng nhìn, nhận ra chị Vân nhớ chính xác không chỉ khẩu vị món ăn mà cả những chi tiết vụn vặt khác của từng người, ai thích ngồi ở đâu, ai hay tới trễ, ai có thói quen ăn chậm. Một trí nhớ về thủ tục, về thói quen, sắc bén tới mức đáng kinh ngạc.

Tới lượt My, chị Vân múc canh vào bát cô, thêm đúng lượng ớt My vẫn thích, không hỏi han gì. My cầm bát, nhưng không rời đi ngay, đứng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt chị Vân.

"Chị Vân này." My lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng có chủ đích. "Em tò mò, hồi xưa, trước khi thành nhân viên ở đây, chị nhớ gì về lý do mình vào trại không?"

Chị Vân khựng lại, tay vẫn cầm cái vá canh lơ lửng trên không. Ánh mắt chị, thường ngày luôn giữ một độ cong nhất định của nụ cười, giờ trở nên trống rỗng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như một màn hình vừa bị tắt đột ngột.

"Chị..." Chị Vân cười, nhưng nụ cười đó không chạm tới mắt. "Chị nhớ mang máng, có chuyện gì đó, chắc không quan trọng lắm đâu."

"Chị không nhớ rõ hả?" My hỏi tiếp, cố giữ giọng bình thường, không để lộ sự dò xét.

"Ừ, lâu quá rồi." Chị Vân đáp, quay đi, tiếp tục múc canh cho người kế tiếp trong hàng, như muốn kết thúc cuộc trò chuyện càng nhanh càng tốt.

My cầm bát cơm, bước ra khỏi hàng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chị Vân. Cô nhớ lại câu chuyện mấy hôm trước, khi chị Vân không nhớ nổi món ăn mình thích nhất. Giờ đây, câu hỏi về lý do vào trại cũng nhận được câu trả lời tương tự, mơ hồ, trống rỗng, thiếu vắng bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.

Cô nhớ lại những gì Bảo Tín và chị Nhã đã cùng cô xác nhận: ký ức mất đi không ngẫu nhiên, luôn liên quan tới màn hình, và càng gần đây càng dễ bị lấy. Nếu chị Vân đã ở trại này từ năm 2021, tích luỹ hàng nghìn giờ Lặng suốt nhiều năm, thì rất có thể, những ký ức cũ nhất, quan trọng nhất về lý do cô ấy tới đây, cũng đã bị lấy đi từ lâu, không phải chỉ một chút, mà là toàn bộ.

Một sự bất cân xứng rợn người hiện ra trước mắt My: chị Vân nhớ chính xác từng chi tiết nhỏ nhặt về khẩu vị của người khác, một trí nhớ thủ tục hoàn hảo, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng khi đối diện với câu hỏi về chính cảm xúc, chính lý do khiến bản thân mình từng đau khổ tới mức phải tìm tới nơi này.

My ngồi xuống bàn ăn, nhưng không còn tâm trí nào để thưởng thức món canh chua thơm ngon trước mặt. Cô nhìn về phía bếp, nơi chị Vân vẫn đang múc canh, nụ cười không đổi trên môi, và một ý nghĩ lạnh lẽo dần hình thành trong đầu cô: có lẽ, đây chính là hình ảnh của một người đã đi hết quãng đường mà My đang đi, một người đã "hoàn tất" cái điều gì đó lớn lao mà thầy Kiên từng nhắc tới một cách mơ hồ, và giờ đây, sống một cuộc đời "ổn định," nhưng đã đánh mất một phần quan trọng của chính bản thân mình mà không hề hay biết.

My đặt đũa xuống, không dám ăn thêm, chỉ ngồi đó, nhìn chăm chú vào chị Vân, và trong một khoảnh khắc bốc đồng, cô đứng dậy, bước tới gần, nắm lấy tay chị Vân một giây, không nói gì. Chị Vân ngạc nhiên, nhìn My với ánh mắt dò hỏi, nhưng không hỏi tại sao, chỉ mỉm cười, tiếp tục công việc của mình, để lại My đứng đó với một nỗi buồn khó gọi tên, xen lẫn một quyết tâm mới mẻ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →