Cơn mưa ập tới bất chợt vào giữa buổi chiều, không có dấu hiệu báo trước ngoài vài đám mây xám xịt kéo tới nhanh hơn dự kiến, khác hẳn kiểu mưa rả rích thường thấy ở Sài Gòn.
Cả nhóm học viên đang chơi ngoài sân vội vàng chạy vào hiên nhà trú mưa, tiếng cười đùa hoà lẫn tiếng chân chạy rầm rập trên nền đất. My đứng dưới mái hiên, nhìn những hạt mưa lớn rơi xuống, tạo thành hàng nghìn vòng tròn nhỏ trên vũng nước đọng giữa sân.
"Mưa đầu mùa đó." Cô Tuệ bước ra, đứng cạnh My, tay bưng một khay nhỏ đựng mấy ly trà gừng nóng hổi. "Trên này mưa đến sớm hơn dưới đồng bằng."
"Trà gừng ạ?" My hỏi, đón lấy một ly khi cô Tuệ đưa tới.
"Uống cho ấm bụng, trời trở lạnh vậy dễ cảm lắm." Cô Tuệ đáp, giọng ấm áp như một người bà đang chăm sóc cháu, khác hẳn vẻ nghiêm nghị bà thường thể hiện trong các buổi làm việc chính thức.
Thầy Kiên cũng ghé lại, đứng dựa vào cột hiên, tay khoanh trước ngực, nhìn cơn mưa với vẻ mặt thư thái hiếm thấy. Chị Vân từ trong bếp bưng thêm một đĩa bánh tráng nướng ra, mùi thơm giòn tan hoà lẫn với hơi nước mưa mát lạnh, khiến cả nhóm reo lên thích thú.
Cả nhóm ngồi quây quần trên hiên, tay ôm ly trà gừng bốc khói, nhìn mưa rơi ngoài sân. Bảo Tín kể một câu chuyện hài về lần cậu bị ướt sũng đi học vì quên mang áo mưa, khiến Khang cười nghiêng ngả. Hạ và Vy thì thầm với nhau, thỉnh thoảng lại reo lên khi thấy một tia chớp loé sáng phía xa.
My ngồi im lặng, nhấp từng ngụm trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan dần từ cổ họng xuống bụng, xua tan cái lạnh của cơn mưa chiều. Không có sự kiện gì lớn lao xảy ra trong khoảnh khắc này, chỉ có sự bình yên giản dị của một nhóm người ngồi bên nhau, ngắm mưa, không ai cầm điện thoại, không ai vội vã kiểm tra thông báo nào.
Cô Tuệ ngồi xuống cạnh đó, một tay ôm ly trà, mắt nhìn ra khoảng sân đang chìm trong màn mưa trắng xoá. Bà im lặng khá lâu, không tham gia vào những câu chuyện vui đùa của đám học viên, chỉ ngồi đó, như đang chìm vào một dòng suy nghĩ riêng.
"Mưa này giống năm đó." Cô Tuệ khẽ nói, gần như thì thầm, không rõ là đang nói với ai, hay chỉ đang nói với chính mình.
My nghe được câu nói đó, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ liếc nhìn cô Tuệ, thấy bà ngồi bất động, hai tay siết chặt quanh ly trà đã nguội bớt, như đang neo mình lại giữa hai khoảng thời gian khác nhau cùng lúc. Không ai trong nhóm học viên khác để ý tới câu nói khẽ khàng đó, vẫn tiếp tục cười đùa, kể chuyện.
My ghi nhớ câu nói ấy trong đầu, không hỏi ngay, cảm nhận được đây không phải lúc thích hợp để chất vấn thêm, giữa không khí ấm áp hiếm hoi này. Cô chỉ lặng lẽ quan sát, thấy cô Tuệ sau đó lắc nhẹ đầu, như tự kéo mình ra khỏi dòng hồi tưởng, rồi đứng dậy, tiếp tục rót thêm trà cho những học viên khác, nụ cười trở lại trên môi bà, dù có phần gượng gạo hơn trước.
Cơn mưa kéo dài gần một tiếng đồng hồ, rồi dần tạnh hẳn, để lại không khí trong lành, mát mẻ, mùi đất ẩm nồng nàn lan toả khắp không gian. Ánh nắng cuối chiều xuyên qua những đám mây còn sót lại, tạo thành một cầu vồng mờ nhạt phía chân trời.
Cả nhóm reo lên thích thú khi thấy cầu vồng, chạy ùa ra sân dù đất còn ướt sũng, cười đùa chỉ trỏ. My đứng lại một chút trên hiên, nhìn theo bóng cô Tuệ đang đứng một mình ở góc sân, mắt vẫn hướng về phía xa, nơi cầu vồng đang dần nhạt màu và biến mất.
Cô tự hỏi, năm nào đó cô Tuệ vừa nhắc tới trong câu nói khẽ khàng lúc nãy, là năm nào, và cơn mưa nào trong ký ức bà, dù chưa bị lấy đi, vẫn còn đủ sức nặng để kéo bà rời khỏi hiện tại chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy.
Bảo Tín chạy lại gần My, tóc còn ướt vài giọt mưa văng vào lúc nãy, cười toe toét chỉ tay về phía cầu vồng đang nhạt dần. "Chị My, ước gì đi, người ta nói thấy cầu vồng ước gì linh lắm."
My bật cười, gạt bớt nỗi tư lự vừa rồi sang một bên, nhìn theo hướng tay Bảo Tín chỉ, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô cho phép mình chỉ đơn giản là một đứa con gái mười tám tuổi đang đứng giữa một buổi chiều sau mưa, không nghĩ tới giếng, không nghĩ tới những ký ức đã mất, chỉ nghĩ tới màu sắc nhạt nhoà đang dần biến mất trên bầu trời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →