Sau cơn mưa, sân sau trại còn đọng lại từng vũng nước nhỏ phản chiếu ánh trăng vừa ló dạng, đất ẩm toả lên một mùi hương nồng nàn đặc trưng chỉ có sau những trận mưa đầu mùa.
My bước ra ngoài sau bữa tối, tìm một góc yên tĩnh để hít thở không khí trong lành, và bắt gặp Bảo Tín đang ngồi một mình trên bậc thềm gỗ, tay cầm một cành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc lên vũng nước cạnh chân.
"Ngồi được không?" My hỏi, chỉ vào khoảng trống bên cạnh cậu.
"Dĩ nhiên rồi." Bảo Tín dịch sang một chút, nhường chỗ.
Ánh trăng lưỡi liềm treo thấp phía chân trời, phản chiếu lung linh trên từng vũng nước rải rác khắp sân, tạo thành hàng chục mảnh trăng nhỏ vỡ vụn. My ngồi xuống, im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên xuống nền đất. Ánh mắt cô vô tình dừng lại ở cổ tay Bảo Tín, nơi chiếc vòng tay ba màu cô đan tặng cậu mấy hôm trước vẫn còn nguyên vẹn, hơi sờn một chút vì đã đeo được vài ngày, nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.
"Em vẫn đeo nó." My nói, giọng có chút ngạc nhiên xen lẫn vui.
"Ừ, sao lại không đeo." Bảo Tín đáp, đưa cổ tay lên ngắm nghía dưới ánh trăng mờ. "Chị đan cho mà, bỏ đâu được."
My mỉm cười, cảm giác ấm áp lan trong ngực. Cô nhìn lên bầu trời, những vì sao bắt đầu ló dạng trở lại sau khi mây mưa tan hết, lấp lánh trên nền trời đen thẫm.
"Hôm nay mệt không?" Bảo Tín hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày.
"Có chút, nhưng ổn." My đáp, nghĩ tới cuộc trò chuyện với chị Vân lúc trưa, nhưng không muốn kể lại ngay lúc này, muốn giữ khoảnh khắc yên bình hiện tại thêm một lúc nữa trước khi quay lại với những lo âu thường trực.
Hai người ngồi cạnh nhau, khoảng cách gần hơn bình thường một chút, không ai chủ động dịch ra xa, cũng không ai nói gì thêm trong một lúc lâu. Sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo, mà mang một cảm giác thoải mái lạ thường, như thể không cần lời nói cũng đủ để hiểu nhau.
"Chị My này." Bảo Tín lên tiếng, giọng bỗng trở nên ngập ngừng, khác hẳn vẻ tự tin thường thấy.
"Gì vậy?" My quay sang nhìn cậu, thấy Bảo Tín đang cúi đầu, ngón tay xoay xoay chiếc vòng trên cổ tay mình.
"Không có gì." Cậu lắc đầu, đổi ý giữa chừng, một nụ cười gượng gạo thoáng qua trên môi. "Thôi, mai nói."
My không ép, chỉ gật đầu, tôn trọng khoảng lặng đó, dù trong lòng cô cũng thấy tò mò về điều Bảo Tín định nói nhưng chưa dám nói ra. Cô nhìn lên bầu trời một lần nữa, đếm thử vài chòm sao Bảo Tín từng chỉ cho cô, cảm thấy một sự bình yên nhỏ nhoi nhưng chân thật đang lan toả trong lòng, dù cô biết rõ đống lo âu kia vẫn còn nguyên đó, chỉ đang tạm im hơi lặng tiếng chờ cô quay lại đối diện vào ngày mai.
"Cảm ơn em." My nói khẽ, không rõ là cảm ơn vì điều gì cụ thể, chỉ là một cảm giác biết ơn tự nhiên trào lên trong lòng.
"Cảm ơn gì?" Bảo Tín ngẩng lên, ngạc nhiên.
"Vì đã ở đây." My đáp, giọng chân thành. "Vì đã tin chị, đã cùng chị tìm hiểu mọi chuyện."
Bảo Tín nhìn My một lúc, rồi khẽ cười, gương mặt dịu lại dưới ánh trăng. "Chị cũng đâu có bỏ em một mình đâu, phải cảm ơn nhau chứ."
Hai người ngồi thêm một lúc nữa, không nói gì thêm, chỉ để cho sự im lặng ấm áp ấy kéo dài, cho tới khi tiếng chuông báo giờ nghỉ vang lên từ phía nhà chính, nhắc nhở cả hai đã tới lúc phải trở về phòng.
"Mai gặp lại." Bảo Tín đứng dậy, đưa tay kéo My đứng lên, rồi thả ra ngay sau đó, hơi ngượng nghịu.
"Ừ, mai gặp." My đáp, nhìn theo bóng cậu khuất dần vào bóng tối, lòng vẫn còn vương lại chút ấm áp của buổi tối vừa qua, một cảm giác quý giá cô muốn giữ lại thật lâu, thật kỹ, trước khi nó có nguy cơ trở thành một phần của những gì cô sẽ đánh mất.
Cô đứng thêm một lúc ngoài hiên, tự tay chạm vào cổ tay mình, nơi đáng lẽ cũng có một chiếc vòng tay giống của Bảo Tín nếu cô kịp đan thêm một chiếc cho chính mình. Có lẽ ngày mai cô sẽ làm điều đó, cô nghĩ, không phải để trao cho ai, mà chỉ để có một vật nhỏ nhắc mình nhớ về buổi tối này, một ký ức cô muốn tự tay giữ lấy, không giao phó cho bất cứ ai, kể cả cho đất, cho giếng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →