🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, cả nhóm được tập trung tại bếp lớn, không khí náo nhiệt hơn thường lệ khi cô Tuệ đích thân đứng ra hướng dẫn một hoạt động đặc biệt.

"Hôm nay cô dạy các con gói bánh ú tro." Cô Tuệ đứng trước bàn dài, trên đó bày sẵn từng thau lá dong đã rửa sạch, từng thau gạo nếp ngâm nước tro, và những sợi lạt giang mềm dẻo.

"Bánh ú tro là gì ạ?" Khang hỏi, tò mò nhìn đống nguyên liệu lạ mắt trước mặt.

"Loại bánh truyền thống ở vùng này, gói bằng lá dong, ngâm gạo với nước tro nên có màu vàng trong đặc trưng, ăn cùng mật mía." Cô Tuệ giải thích, tay bắt đầu thị phạm cách gấp lá thành hình chóp nhọn. "Mẹ cô dạy cô làm từ hồi cô còn nhỏ xíu, ở chính mảnh đất này."

My chăm chú quan sát đôi tay cô Tuệ thoăn thoắt gấp lá, đổ gạo vào, buộc lạt, tất cả diễn ra nhịp nhàng như một điệu múa đã luyện tập hàng nghìn lần. Không giống những buổi trò chuyện nghiêm túc trong phòng làm việc, lúc này cô Tuệ trông thư thái hẳn, nụ cười tự nhiên hơn, giọng nói vui vẻ hơn khi kể chuyện.

"Chị làm hỏng rồi." Bảo Tín than thở, nhìn chiếc bánh méo mó, gạo rơi vãi ra ngoài lá.

"Từ từ, ai cũng vậy lúc đầu." Cô Tuệ bước tới, kiên nhẫn chỉnh sửa lại cách cậu gấp lá, tay bà nhẹ nhàng hướng dẫn từng động tác một.

Chị Nhã, dù vụng về không kém Bảo Tín, vẫn kiên trì thử lại từng chiếc, thỉnh thoảng lại xuýt xoa khi lá dong rách toạc giữa chừng. Hạ và Vy thi nhau xem ai gói được chiếc bánh vuông vắn hơn, tiếng cãi vã đùa giỡn của hai chị em vang khắp góc bếp. Chị Vân đứng ở một góc, phụ rửa lá và chuẩn bị nồi nước, thỉnh thoảng liếc nhìn cả nhóm với nụ cười quen thuộc, không tham gia gói bánh, có lẽ vì công việc bếp núc thường ngày đã chiếm hết thời gian của chị.

Cả nhóm dần quen tay hơn, dù vẫn còn nhiều chiếc bánh méo mó, gạo rơi lung tung, nhưng không khí vui vẻ, tiếng cười đùa lan toả khắp gian bếp. My cũng cố gắng gói được vài chiếc, dù không đẹp bằng cô Tuệ, nhưng cũng tạm ổn để có thể nhận ra hình dáng.

"Cô học từ mẹ hồi nào vậy ạ?" My hỏi, tranh thủ lúc cô Tuệ đứng cạnh chỉnh sửa chiếc bánh của mình.

"Từ hồi cô tám, chín tuổi gì đó." Cô Tuệ đáp, giọng hoài niệm nhưng nhẹ nhàng, không mang nặng nề như những lần nhắc tới quá khứ khác. "Mẹ cô ngồi đúng chỗ này, dạy cô từng chút một, kiên nhẫn lắm, dù cô làm hỏng biết bao nhiêu lá."

"Mẹ cô cũng ở đây luôn hả?" My hỏi tiếp, tò mò về gia đình cô Tuệ.

"Ừ, cả đời mẹ cô gắn với mảnh đất này." Cô Tuệ gật đầu, tay vẫn thoăn thoắt gói thêm một chiếc bánh khác. "Bà mất lâu rồi, nhưng cô vẫn giữ nghề, giữ đất, coi như một cách nhớ về bà."

Câu chuyện diễn ra nhẹ nhàng, không hề nhắc tới Gia Bảo, không hề chạm vào vùng ký ức đau buồn nào, chỉ đơn thuần là một câu chuyện về mẹ, về nghề gói bánh, về một mảnh đất đã gắn bó với gia đình cô Tuệ qua nhiều thế hệ. My cảm nhận được một khía cạnh khác của cô Tuệ, một người phụ nữ bình thường với những ký ức đẹp đẽ, không chỉ là người giữ bí mật nặng nề về cái giếng.

Buổi sáng trôi qua trong không khí ấm cúng, tiếng cười đùa, tiếng lá dong sột soạt, tiếng nước sôi ùng ục trong nồi lớn khi những chiếc bánh đầu tiên được thả vào luộc. Mùi lá dong thoang thoảng hoà cùng mùi gạo nếp thơm lan toả khắp gian bếp, tạo nên một không gian ấm áp hiếm hoi.

"Chừng nào bánh chín ạ?" Khang háo hức hỏi, đứng canh nồi nước sôi không rời mắt.

"Vài tiếng nữa, con kiên nhẫn chút." Cô Tuệ cười, xoa đầu Khang.

My nhìn cô Tuệ đang cười vui vẻ giữa đám học viên, tay vẫn lấm lem gạo nếp, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy được hình ảnh một người phụ nữ đã dành cả cuộc đời để chăm sóc, để dạy dỗ, để giữ gìn những giá trị tốt đẹp, dù đằng sau đó vẫn còn một nỗi đau lớn mà bà chưa từng thật sự buông bỏ được.

Khi những chiếc bánh đầu tiên được vớt ra, để nguội bớt trên một cái mẹt tre, cô Tuệ tự tay bóc một chiếc, chia thành từng miếng nhỏ cho cả nhóm nếm thử. Vị dẻo thơm của gạo nếp hoà cùng vị ngọt thanh của mật mía khiến Khang xuýt xoa khen ngon, đòi ăn thêm miếng nữa. My cắn một miếng bánh, cảm nhận vị ấm áp lan trong miệng, và nhìn quanh, thấy mọi người đều đang cười, đang tận hưởng, không một ai, kể cả chính My lúc này, còn nghĩ tới cái giếng, tới những ký ức đã mất, chỉ còn lại niềm vui giản dị của một buổi sáng quây quần bên nhau.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →