Chiều muộn, sau khi bánh ú tro đã được luộc chín và cả nhóm thưởng thức xong, cô Tuệ dẫn My đi một vòng qua khu vườn chè phía sau, nói là để "kiểm tra tình hình sức khoẻ" của My theo lịch định kỳ.
Hai người đi dọc theo hàng cây chè ngay ngắn, ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Xa xa, tiếng người hái chè cuối buổi vọng lại, xen lẫn tiếng chim gọi bầy trở về tổ khi hoàng hôn dần buông xuống. My được Bảo Tín và chị Nhã động viên từ tối hôm trước, cả hai cùng khuyên cô nên tận dụng cơ hội này để hỏi thẳng cô Tuệ một lần nữa, kỹ càng hơn, không vòng vo như lần trước.
"Con thấy sao rồi, sau gần một tuần ở đây?" Cô Tuệ hỏi, giọng nhẹ nhàng như một cuộc trò chuyện thông thường.
"Con thấy tốt hơn nhiều ạ." My đáp thật lòng, rồi hít một hơi sâu, lấy hết can đảm để hỏi câu tiếp theo. "Cô ơi, con muốn hỏi lại chuyện hôm trước. Cô có để ý ký ức tụi con mất luôn giống nhau kiểu gì không?"
Cô Tuệ dừng bước, đứng khựng lại giữa hàng chè, một khoảng lặng kéo dài hơn bất cứ lần nào My từng chứng kiến từ bà. Gương mặt bà, dưới ánh nắng chiều, hiện lên một biểu cảm My chưa từng thấy trước đây, không hẳn là sốc, mà là một sự tự vấn sâu sắc, như thể câu hỏi vừa rồi đã chạm vào một điều bà cố tình không muốn đối diện suốt nhiều năm qua.
"Con nói kỹ hơn được không?" Cô Tuệ hỏi, giọng khàn hơn bình thường.
"Con và mấy bạn khác đã lập một bảng đối chiếu." My đáp, giọng run nhẹ nhưng vẫn kiên định. "Mọi ký ức mất đều liên quan tới màn hình, tới điện thoại, theo cách nào đó. Không có ngoại lệ. Và càng gần đây, càng dễ mất hơn."
Cô Tuệ đứng im, hai tay buông thõng bên hông, mắt nhìn xuống đất, không nhìn thẳng vào My nữa. My có thể thấy rõ ngực bà phập phồng nhanh hơn, một dấu hiệu của sự xúc động đang cố kiềm nén.
"Cô..." Cô Tuệ mở miệng, nhưng rồi lại ngừng lại, như không tìm được từ ngữ phù hợp để tiếp tục.
"Cô có biết không ạ?" My hỏi lại, giọng nhỏ hơn, gần như thì thầm, sợ đẩy cô Tuệ đi quá xa giới hạn chịu đựng của bà.
Cô Tuệ lắc đầu, chậm rãi, rồi ngẩng lên nhìn My, ánh mắt mang một nỗi đau My chưa từng thấy rõ ràng tới vậy từ trước tới nay. "Để cô nghĩ." Bà nói, giọng đứt quãng. "Cho cô thời gian, được không con?"
"Dạ được ạ." My gật đầu, dù trong lòng vẫn còn hàng chục câu hỏi khác đang cựa quậy, chưa kịp hỏi ra.
Cô Tuệ quay người, bước đi nhanh hơn bình thường, hướng về phía nhà chính, dáng đi có phần vội vã, khác hẳn phong thái điềm tĩnh bà vẫn giữ mọi khi. My đứng lại giữa hàng chè, nhìn theo bóng lưng cô Tuệ đang khuất dần, cảm giác vừa áy náy vì đã khiến bà tổn thương, vừa quyết tâm hơn bao giờ hết vì biết mình vừa chạm đúng vào một sự thật quan trọng.
Gió chiều thổi qua, làm lay động những tán chè xung quanh, mang theo mùi lá non thoang thoảng. My đứng đó một mình một lúc lâu, để cho những suy nghĩ lắng xuống, trước khi quay trở lại con đường mòn dẫn về trại, nơi Bảo Tín và chị Nhã chắc hẳn đang nóng lòng chờ đợi kết quả của cuộc trò chuyện vừa rồi.
Cô biết, từ khoảnh khắc này trở đi, mọi thứ sẽ không còn giống như trước nữa. Cô Tuệ, người phụ nữ đã tạo ra Luật Giờ Lặng, đã dạy My cách gói bánh ú tro chỉ vài giờ trước đó với nụ cười ấm áp, giờ đây, lần đầu tiên, đang phải đối diện với chính nghi ngờ của bản thân mình về điều mình đã tạo ra.
My bước chậm rãi trên con đường mòn quay về, mỗi bước chân đều nặng trĩu suy nghĩ. Cô nhớ lại ánh mắt cô Tuệ lúc nãy, không phải ánh mắt của một người đang che giấu điều gì, mà là ánh mắt của một người vừa bị buộc phải nhìn thẳng vào một sự thật họ đã cố tình lảng tránh suốt nhiều năm ròng. Điều đó, dù không mang lại câu trả lời My mong đợi, lại khiến cô tin tưởng cô Tuệ hơn một chút, tin rằng người phụ nữ ấy, dù có phần trách nhiệm trong mọi chuyện, cũng không phải là kẻ cố tình gây hại cho bất kỳ ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →