🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hành lang gần phòng gọi điện tối hôm đó vắng vẻ hơn thường lệ, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống nền gỗ, tạo thành những vệt sáng mờ nhạt chạy dọc lối đi.

My đứng dựa vào tường, chờ Bảo Tín kết thúc lượt gọi điện định kỳ với gia đình, tay cầm một quyển sách mượn từ thư viện nhưng không đọc nổi một dòng, tâm trí vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện với cô Tuệ chiều nay.

Cửa phòng gọi điện mở ra, Bảo Tín bước ra, nhưng dáng vẻ khác hẳn mọi lần, gương mặt tái nhợt, bước chân loạng choạng như vừa nhận một cú sốc.

"Tín, sao vậy?" My vội bước tới, nắm lấy tay cậu.

"Chị My..." Bảo Tín ngước lên nhìn My, giọng run rẩy. "Anh Hai em vừa nhắc một cuộc gọi, cuộc gọi video lần trước, ảnh nói ảnh kể cho em nghe chuyện gì đó quan trọng lắm, mà em... em không nhớ gì hết."

"Em không nhớ cuộc gọi đó luôn hả?" My hỏi, tim đập nhanh dần.

"Hoàn toàn không." Bảo Tín lắc đầu, giọng nghẹn lại. "Ảnh cứ hỏi em có suy nghĩ kỹ về điều ảnh nói chưa, em ngớ người ra, phải giả vờ ừ à cho qua chuyện, sợ ảnh buồn."

Ngoài sân, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, và ánh trăng thượng tuần le lói xuyên qua tán cây bàng, đổ bóng loang lổ lên nền hiên. My kéo Bảo Tín ngồi xuống bậc thềm gần đó, cả hai im lặng một lúc, để cho cú sốc dần lắng xuống. My nhớ lại cuộc gọi của chính mình với Bin cách đây vài ngày, cảm giác hoảng loạn khi phát hiện một lời hứa đã biến mất không dấu vết, và giờ đây, chứng kiến Bảo Tín trải qua điều tương tự, nỗi lo trong lòng cô càng lớn hơn.

"Cuộc gọi đó mất từ khi nào?" My hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh để trấn an cả hai.

"Chắc mới đây thôi, có khi mới hai, ba ngày trước." Bảo Tín đáp, hai tay ôm đầu, cố lục lại trí nhớ nhưng vô ích. "Chị My, em sợ quá. Nếu cứ tiếp tục vầy, không biết còn mất thêm gì nữa."

My nắm chặt tay Bảo Tín, cố truyền cho cậu một chút vững vàng, dù trong lòng cô cũng đang hoảng loạn không kém. Cô nhớ lại bảng đối chiếu, nhớ lại kết luận cả ba người đã cùng xác nhận mấy hôm trước: ký ức càng gần đây càng dễ bị lấy. Giờ đây, bằng chứng đó không còn là lý thuyết nữa, mà đã trở thành một trải nghiệm đau đớn thật sự, ngay trước mắt cô.

"Mình phải làm gì đó, Tín à." My nói, giọng cương quyết hơn cô tưởng mình có thể có lúc này. "Không thể để chuyện này tiếp diễn mà không hiểu rõ nó."

Bảo Tín gật đầu, dù ánh mắt vẫn còn đầy hoang mang. "Nhưng làm gì bây giờ? Mình đâu biết cách nào để ngăn nó lại."

Câu hỏi đó khiến My chợt lặng người. Cô nhớ lại quy luật họ vừa xác nhận, ký ức càng gần càng dễ mất, và một ý nghĩ lạnh buốt chợt lướt qua đầu cô: nếu đúng như vậy, thứ ký ức gần đây nhất, lớn nhất, có nhiều dấu vết màn hình nhất trong đời cô, chính là toàn bộ câu chuyện về đêm Huy đăng story, về cơn bão mạng xã hội đã đẩy cô tới tận nơi này.

Cô không dám nói ý nghĩ đó thành lời, không dám để nó trở nên thật hơn bằng cách thừa nhận ra miệng. Nhưng nó đã ở đó, âm ỉ trong đầu cô, một nỗi sợ mới, lớn hơn tất cả những nỗi sợ trước đó cộng lại.

"Chị My?" Bảo Tín gọi, thấy My đột nhiên im lặng, gương mặt tái đi.

"Không có gì." My lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười trấn an, dù trong lòng đang run rẩy vì chính ý nghĩ vừa thoáng qua. "Mình về phòng nghỉ đi, mai tính tiếp."

Hai người đứng dậy, bước đi trong im lặng dọc hành lang tối, bóng của họ đổ dài trên nền gỗ dưới ánh đèn vàng yếu ớt, mỗi người mang theo một nỗi lo riêng nhưng cùng chung một câu hỏi chưa dám nói ra: liệu điều gì sẽ là thứ tiếp theo bị lấy đi, và họ có còn kịp thời gian để ngăn chặn nó hay không.

Tới trước cửa phòng mình, Bảo Tín dừng lại, quay sang My, giọng đã bình tĩnh hơn đôi chút. "Mai em thử gọi lại cho anh Hai, nói ảnh kể lại chuyện đó cho em nghe, coi như tình cờ quên thôi."

"Ý hay đó." My gật đầu, dù cả hai đều hiểu rõ, dù có nghe lại câu chuyện, ký ức về khoảnh khắc đã mất vẫn sẽ không bao giờ quay trở lại nguyên vẹn như trước, chỉ có thể ghi nhớ nó như một thông tin mới, không còn cảm giác của người đã từng trải qua nó lần đầu.

"Ngủ ngon, Tín." My nói, cố nặn ra chút ấm áp trong giọng nói trước khi quay về phòng mình.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →