Chiều hôm sau, thầy Kiên mang ra một bàn cờ tướng cũ, các quân cờ đã sờn màu vì dùng lâu năm, bày ra trên chiếc bàn gỗ ngoài hiên, mời My chơi cùng trong giờ nghỉ.
"Em biết chơi không?" Thầy Kiên hỏi, sắp xếp lại các quân cờ vào đúng vị trí.
"Biết chút chút, bố dạy hồi nhỏ." My đáp, ngồi xuống đối diện, cố tỏ ra bình thường dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu bởi câu chuyện của Bảo Tín tối qua.
Nắng chiều nhạt dần, gió hiu hiu thổi qua, mang theo mùi cỏ mới cắt từ khoảnh sân bên cạnh, nơi hai nhân viên trại đang dọn dẹp sau đợt mưa mấy hôm trước. Ván cờ bắt đầu, cả hai im lặng tập trung vào bàn cờ, thỉnh thoảng mới trao đổi vài câu ngắn gọn về nước đi. Không khí giữa hai người có vẻ nhẹ nhàng, thoải mái hơn hẳn lần trò chuyện về Sổ Lặng mấy hôm trước.
"Em chơi khá đó." Thầy Kiên nhận xét, sau khi My đi một nước cờ khéo léo, ép anh phải rút lui con Mã.
"Bố em nói em có khiếu tính toán, chỉ tiếc không kiên nhẫn đủ để chơi cờ vua." My đáp, mỉm cười nhẹ, nghĩ tới những buổi tối hiếm hoi ngồi chơi cờ cùng bố trước khi ông đi Nhật.
Thầy Kiên gật đầu, tiếp tục suy nghĩ nước đi tiếp theo, ngón tay gõ nhẹ lên cạnh bàn cờ, một thói quen suy tư của anh. Sau một lúc, anh di chuyển quân Pháo, tạo thế công mới, rồi bất chợt lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống.
"Hồi xưa anh cũng có một ca, làm gần hết ván, tiếc là chưa xong." Anh nói, mắt vẫn dán vào bàn cờ, không nhìn My.
My khựng lại, tay đang định di chuyển quân cờ dừng giữa chừng. Câu nói đó, với cách diễn đạt mơ hồ, ẩn dụ kép giữa ván cờ và một điều gì đó khác, khiến cô cảm nhận được thầy Kiên đang cố gắng nói về một chuyện quan trọng, nhưng chưa sẵn sàng nói thẳng.
"Ca gì vậy anh?" My hỏi, cố giữ giọng tự nhiên, không muốn đẩy anh vào thế phòng thủ.
"Chuyện cũ rồi, không quan trọng." Thầy Kiên lắc đầu, nụ cười trở lại trên môi, nhưng có phần gượng gạo. "Tới lượt em đi nè."
My tiếp tục ván cờ, nhưng tâm trí không còn hoàn toàn tập trung vào những nước đi nữa, mà cứ vấn vương câu nói vừa rồi. "Làm gần hết ván, tiếc là chưa xong." Cô tự hỏi, ca đó là ai, và điều gì đã khiến nó "chưa xong."
Ván cờ tiếp tục diễn ra, My dần chiếm ưu thế nhờ một loạt nước đi táo bạo, đẩy thầy Kiên vào thế bí. Cuối cùng, sau gần nửa tiếng, My chiếu tướng, giành chiến thắng.
"Chiếu tướng." My nói, nhưng giọng không hề vui mừng như một người vừa thắng cờ, chỉ mang một sự trầm lắng khó tả.
"Giỏi lắm." Thầy Kiên cười, gật gù công nhận, thu dọn lại các quân cờ đã rơi rớt trên bàn. "Lâu rồi anh mới thua một ván ra hồn."
My nhìn thầy Kiên thu dọn bàn cờ, lòng không hề có cảm giác tự hào của một người vừa chiến thắng, mà chỉ thấy một sự nặng nề mơ hồ, như thể cô vừa thắng một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một ván cờ tướng đơn thuần, một điều mà cô còn chưa hiểu rõ bản chất, nhưng đã cảm nhận được sức nặng của nó.
"Cảm ơn anh đã chơi cờ với em." My đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
"Ừ, khi nào rảnh chơi tiếp." Thầy Kiên đáp, tay vẫn xếp lại từng quân cờ vào hộp gỗ cũ.
My bước đi vài bước, rồi dừng lại, quay đầu nhìn thầy Kiên một lần nữa. Anh đang ngồi đó, một mình, ánh mắt nhìn xuống hộp cờ đã xếp gọn, gương mặt thoáng chút gì đó rất khó gọi tên, không hẳn là buồn, mà giống một sự day dứt đã đè nặng từ rất lâu, giờ mới có dịp lộ ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi không đề phòng.
Cô đứng lại nơi bậc cửa, do dự một chút, rồi quyết định không quay lại hỏi thêm, cảm nhận được đây chưa phải lúc thích hợp. Cô bước vào trong, để lại thầy Kiên với chiếc hộp cờ và những suy nghĩ riêng của anh, nhưng câu nói dang dở về "ca gần hết ván" vẫn còn văng vẳng trong đầu cô suốt quãng đường về phòng, một mảnh ghép nữa cần được lắp vào bức tranh vẫn còn nhiều khoảng trống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →