🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quá nửa đêm, khi cả trại đã chìm vào giấc ngủ, My lặng lẽ trở dậy, khoác thêm một chiếc áo mỏng, len lén mở cửa phòng, bước ra ngoài trong bóng tối.

Cô biết đây là vi phạm nội quy, học viên không được phép ra ngoài sau giờ giới nghiêm, nhưng một nỗi thôi thúc mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ bị phát hiện đã kéo cô ra khỏi giường, dẫn bước chân cô theo con đường mòn quen thuộc, xuyên qua vườn chè tối om, tiến về phía Giếng Bà Cả.

Không khí đêm cao nguyên lạnh hơn hẳn ban ngày, hơi sương bắt đầu len xuống dù còn khá sớm, phả vào mặt My cảm giác tê buốt nhè nhẹ. Cô kéo cao cổ áo, bước đi nhanh hơn, vừa vì lạnh, vừa vì muốn tới nơi trước khi lòng can đảm kịp lung lay. Ánh trăng khuyết chiếu một thứ ánh sáng mờ nhạt xuống con đường đất, đủ để My nhìn rõ lối đi mà không cần đèn pin. Tiếng côn trùng đêm rả rích vang lên khắp xung quanh, hoà cùng tiếng gió khẽ lùa qua những tán chè, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng nhưng không hề yên bình trong lòng cô.

Tới nơi, My đứng trước miệng giếng, nhìn xuống bóng tối sâu hun hút, nơi từng chứa đựng biết bao ký ức của cô và những người khác đã lặng lẽ chìm vào quên lãng. Cô ngồi xuống bậc đá thấp, hai tay ôm gối, hít một hơi thật sâu.

Cô bắt đầu ép mình nhớ lại, chậm rãi, cẩn thận, từng chi tiết của đêm biến cố, đêm Huy đăng story lên mạng. Cô nhớ mình đang ngồi học bài, điện thoại rung lên liên tục, từng thông báo dồn dập. Cô nhớ cảm giác tim đắng chát khi đọc dòng tin nhắn đầu tiên bị cắt ghép, nhớ những bình luận cay nghiệt xuất hiện chỉ trong vài phút.

Nhưng khi cố nhớ lại chi tiết hơn, một vài mảnh nhỏ trong ký ức đó bắt đầu trở nên mờ nhạt hơn cô tưởng. Cô không còn nhớ rõ chính xác câu chữ đầu tiên Huy viết trong story, chỉ nhớ cảm giác đau đớn tổng thể. Cô không còn nhớ rõ khuôn mặt của một trong những đứa bạn đã bình luận ác ý nhất, chỉ nhớ mang máng đó là một người quen.

My siết chặt hai tay, tim đập thình thịch. Không phải mất hẳn, chưa mất hẳn, nhưng đã mờ đi rõ rệt so với vài tuần trước, khi mỗi chi tiết còn sắc nét như mới xảy ra hôm qua. Cô hiểu ra, với một sự chắc chắn lạnh buốt chạy dọc sống lưng: cái giếng đang tiến dần, từng chút một, về phía ký ức lớn nhất, quan trọng nhất của cô, ký ức đã định hình cả một mùa hè đau khổ, đã đẩy cô tới tận nơi này.

Cô nhìn xuống lòng giếng tối om, cảm giác như đang đối diện với một sinh vật vô hình, kiên nhẫn, không vội vã, chỉ chờ đợi từng giờ Lặng của cô trôi qua, từng hạt gỗ cô thả xuống, để tiến gần hơn tới mục tiêu cuối cùng.

"Mày không được lấy cái đó." My thì thầm, giọng run nhưng kiên quyết, đặt tay lên thành đá ong lạnh lẽo của giếng. "Tao không cho phép."

Không có gì đáp lại, không một tiếng động, không một gợn sóng nào trên mặt nước tối đen phía dưới. Chỉ có tiếng gió, tiếng côn trùng, và tiếng tim cô đập dồn dập trong lồng ngực.

My ngồi đó thêm một lúc lâu, cảm nhận được lời tuyên chiến của mình, dù chỉ là những từ ngữ thốt ra với một vật vô tri, mang một sức nặng đặc biệt, như một cột mốc đánh dấu sự chuyển đổi trong lòng cô, từ một người tiếp nhận thụ động những gì đang xảy ra, thành một người quyết tâm giành lại quyền kiểm soát chính ký ức của mình.

Cô đứng dậy, phủi quần, quay lưng bước đi, không ngoái nhìn lại giếng lần nào nữa. Đêm nay, lần đầu tiên kể từ khi tới trại, My không cảm thấy nhẹ nhõm sau khi rời khỏi Giếng Bà Cả, mà chỉ cảm thấy một quyết tâm sắt đá đang lớn dần trong lồng ngực, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới.

Trên đường về, cô đi chậm lại, để cho nhịp tim dần trở lại bình thường, cố sắp xếp lại những gì vừa cảm nhận được thành một kế hoạch cụ thể hơn trong đầu. Cô sẽ không nói chuyện này với cô Tuệ ngay, ít nhất chưa phải lúc này, khi cô Tuệ còn đang tự vật lộn với chính nghi vấn của bản thân. Thay vào đó, cô sẽ tìm cách kiểm chứng thêm, ghi chép cẩn thận hơn, và trên hết, tìm cách bảo vệ ký ức lớn nhất của mình bằng bất cứ giá nào, dù cô chưa biết cách nào sẽ hiệu quả.

Về tới gần dãy phòng ở, My dừng lại một chút dưới mái hiên, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào trong, cố giữ cho bước chân không gây ra tiếng động nào đánh thức chị Nhã đang ngủ say.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →