🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm, My tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa nhẹ, chưa kịp phản ứng thì Bảo Tín đã đứng ngoài, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng chưa tan hết.

"Chị My, đêm qua chị ra ngoài hả?" Cậu hỏi khẽ, giọng nhỏ đủ để không đánh thức chị Nhã vẫn đang ngủ say.

My khựng lại một giây, không ngờ Bảo Tín đã phát hiện. "Sao em biết?" Cô hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

"Em nghe tiếng cửa phòng chị mở lúc nửa đêm, với lại sáng nay thấy dép chị còn dính đất đỏ." Bảo Tín đáp, ánh mắt vừa trách móc vừa lo lắng. "Chị đi đâu vậy, nguy hiểm lắm, lỡ có chuyện gì thì sao?"

My kéo cửa khép hờ lại, bước ra ngoài hành lang cùng Bảo Tín, tránh để chị Nhã nghe thấy cuộc trò chuyện. "Chị ra giếng." Cô thú nhận, giọng nhỏ. "Chị cần đối diện với nó, một mình."

"Chị điên rồi." Bảo Tín cau mày, nhưng giọng không hề giận dữ, chỉ mang một nỗi lo thật sự. "Sao không rủ em đi cùng?"

"Chị không muốn kéo em vào nguy hiểm." My đáp, cố giải thích. "Với lại, chị nghĩ đây là chuyện chị cần tự mình đối mặt."

Bảo Tín im lặng một lúc, có vẻ đang đấu tranh giữa sự tức giận vì bị bỏ lại và sự thấu hiểu cho quyết định của My. Cuối cùng, cậu thở dài, gương mặt dịu lại.

"Được rồi, nhưng nếu chị còn muốn ra đó ban đêm nữa, phải nói em, em sẽ đứng canh ở ngoài, không cần đi sát bên chị, chỉ cần biết chị an toàn thôi." Cậu nói, giọng cương quyết hơn cả tuổi mười sáu của mình.

My nhìn Bảo Tín, cảm động trước sự chân thành trong lời hứa đó. "Cảm ơn em." Cô nói, giọng chân thật.

Cả hai cùng nhau bước xuống nhà bếp ăn sáng, không khí giữa họ có phần nhẹ nhõm hơn sau khi mọi hiểu lầm đã được giải toả. Bảo Tín kể vài câu chuyện đùa để phá tan bầu không khí căng thẳng còn sót lại, khiến My bật cười vài lần, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu bởi những gì đã trải qua đêm qua.

Chị Vân đứng bếp múc cháo cho từng người, vẫn nụ cười quen thuộc trên môi, không mảy may biết tới cuộc trò chuyện căng thẳng vừa diễn ra giữa My và Bảo Tín ngoài hành lang. Khang ngồi cạnh đó, húp cháo xì xụp, thỉnh thoảng lại xin thêm trứng muối, hoàn toàn vô tư trước mọi biến động đang âm thầm diễn ra quanh mình.

Bữa sáng hôm đó có cháo trắng với trứng muối, món ăn giản dị nhưng ấm bụng trong tiết trời se lạnh của buổi sáng cao nguyên. My ăn chậm rãi, cảm nhận vị mặn ngọt hoà quyện, cố tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này trước khi phải đối diện với những lo âu tiếp theo trong ngày.

Đang ăn dở, chị Nhã hớt hải chạy tới, tay còn cầm khăn lau mặt chưa kịp cất, giọng gấp gáp.

"My, Tín, hai em lại đây." Chị Nhã gọi khẽ, mắt liếc nhìn quanh đảm bảo không ai để ý. "Chị vừa nghe được, cô Tuệ với thầy Kiên với cả chị Kim Anh đang họp riêng trong phòng làm việc, hình như có chuyện quan trọng lắm, giọng nói căng thẳng dữ lắm."

My và Bảo Tín trao đổi ánh mắt lo lắng, cả hai đứng dậy ngay lập tức, bỏ dở bữa sáng còn một nửa.

"Mình có nên nghe lén không?" Bảo Tín hỏi, giọng vừa tò mò vừa e ngại.

"Không nên." My lắc đầu, dù trong lòng cũng nóng lòng muốn biết. "Nhưng mình cần cẩn thận hơn từ giờ. Có gì đó sắp xảy ra."

Cả ba đứng nhìn về phía dãy nhà chính, nơi ánh đèn phòng làm việc vẫn sáng dù trời đã sáng rõ, lòng đầy những dự cảm bất an không tên, không ai trong số họ biết chắc điều gì đang chờ đợi phía sau cánh cửa đóng kín ấy, nhưng cả ba đều cảm nhận được, bất cứ điều gì đang diễn ra trong đó, đều sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới những ngày còn lại của My ở nơi này.

"Hay là mình cứ làm như bình thường, chờ họ tự thông báo?" Chị Nhã đề xuất, giọng cố giữ vẻ điềm tĩnh dù ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.

"Cũng chỉ còn cách đó thôi." My gật đầu, dù trong lòng nóng như lửa đốt. "Nhưng mình phải chuẩn bị tinh thần, đề phòng cho bất cứ chuyện gì."

Bảo Tín siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định hiếm thấy ở tuổi cậu. "Dù có chuyện gì, tụi mình cũng cùng nhau đối mặt, đúng không?"

My và chị Nhã cùng gật đầu, ba người nắm tay nhau một giây ngắn ngủi, như một lời cam kết thầm lặng, trước khi tản ra chuẩn bị cho buổi tập thể dục sáng, giả vờ như một ngày bình thường đang bắt đầu, dù trong lòng mỗi người đều biết rõ, hôm nay sẽ không hề bình thường chút nào.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →