🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều, My được gọi tới phòng làm việc của cô Tuệ, lần này không phải một cuộc trò chuyện riêng tư như những lần trước, mà là một cuộc họp đông đủ, với sự có mặt của cô Tuệ, thầy Kiên, và chị Kim Anh.

My bước vào, cảm nhận ngay không khí căng thẳng bao trùm căn phòng, khác hẳn mọi lần cô từng ngồi ở đây. Cô Tuệ ngồi sau bàn, gương mặt mệt mỏi, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào My. Thầy Kiên ngồi bên cạnh, tay đan vào nhau, vẻ mặt nghiêm túc bất thường. Chị Kim Anh ngồi đối diện, tay cầm một tập tài liệu, nụ cười chuyên nghiệp quen thuộc vẫn hiện diện trên môi.

"Ngồi đi em." Chị Kim Anh mở lời trước, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần vội vã. "Chị có một tin vui muốn chia sẻ."

My ngồi xuống, im lặng chờ đợi, một linh cảm không lành đang dâng lên trong lòng.

"Chị đang lên kế hoạch quay một video giới thiệu về mô hình trại, để nhân rộng ra nhiều nơi khác, giúp thêm nhiều bạn trẻ như em." Chị Kim Anh nói, giọng đầy nhiệt huyết. "Và chị nghĩ, câu chuyện của em, hành trình thay đổi của em trong bảy ngày qua, sẽ là một ví dụ tuyệt vời."

"Quay video ạ?" My hỏi, giọng có phần cảnh giác.

"Đúng vậy, dự kiến sẽ quay vào đúng ngày em rời trại." Chị Kim Anh đáp, mở tập tài liệu ra, chỉ vào một lịch trình đã được sắp xếp sẵn. "Em chỉ cần chia sẻ vài câu về trải nghiệm của mình thôi, không có gì phức tạp."

My liếc nhìn cô Tuệ, mong tìm được một dấu hiệu nào đó, một sự ủng hộ hay phản đối, nhưng cô Tuệ chỉ ngồi im, mắt cụp xuống, không nói một lời nào, sự im lặng đó khiến My cảm thấy bất an hơn bất cứ lời từ chối trực tiếp nào.

Ngay sau khi chị Kim Anh dứt lời, thầy Kiên lên tiếng, giọng anh mang một sự chân thành hiếm thấy, xen lẫn một chút gì đó gấp gáp.

"My này, anh muốn đề nghị em một chuyện, xuất phát từ thiện ý thật sự." Anh nói, nghiêng người về phía My. "Anh nghĩ, với những gì em đang trải qua, với gánh nặng ký ức về đêm biến cố đó, có một cách để em thật sự dứt điểm hoàn toàn, không còn phải lo lắng gì nữa."

"Cách gì ạ?" My hỏi, tim đập nhanh dần, cảm nhận được điều sắp được nói ra sẽ quan trọng hơn nhiều so với lời đề nghị quay video của chị Kim Anh.

"Gọi là Gửi trọn." Thầy Kiên nói, lần đầu tiên thuật ngữ đó được thốt ra thành lời trước mặt My, một cách chính thức, không còn úp mở như những lần trước. "Thay vì để giếng lấy đi từng mảnh nhỏ mỗi giờ, em có thể chủ động xin giếng lấy trọn vẹn cả ký ức lớn đó, một lần, dứt khoát. Em sẽ hoàn toàn không còn đau đớn vì nó nữa."

My ngồi bất động, cảm giác như thời gian đang chậm lại xung quanh mình. Từ "Gửi trọn" vang lên trong đầu cô như một tiếng chuông, kết nối tất cả những mảnh ghép rời rạc cô đã thu thập được suốt những ngày qua: chị Vân với nụ cười không đổi và trí nhớ trống rỗng về cảm xúc của chính mình, cô Tuệ với những khoảng lặng kỳ lạ mỗi khi nhắc tới Gia Bảo, và giờ đây, chính cô đang được đề nghị bước vào con đường tương tự.

"Em sẽ hết đau hẳn." Thầy Kiên nhắc lại, giọng chân thành, ánh mắt tràn đầy hy vọng, như một người đang trao tặng món quà lớn nhất mình có thể cho.

My nhìn quanh phòng, từ gương mặt hào hứng của chị Kim Anh, tới ánh mắt chân thành nhưng đầy áp lực của thầy Kiên, rồi cuối cùng dừng lại ở cô Tuệ, người vẫn ngồi đó, im lặng, không nói một lời ủng hộ, cũng không một lời phản đối. Sự im lặng đó, đến từ người duy nhất trong phòng thật sự hiểu rõ cái giá của "Gửi trọn," đáng sợ hơn bất kỳ điều gì My từng trải qua kể từ ngày đặt chân lên trại.

Căn phòng chìm trong một khoảng lặng nặng nề, chờ đợi câu trả lời của My, trong khi bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối đang từ từ bao trùm lấy khu vườn chè yên tĩnh.

"Em không cần trả lời ngay." Chị Kim Anh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng có phần dịu lại. "Cả hai chuyện, video lẫn Gửi trọn, em cứ suy nghĩ thêm, tụi chị không ép."

"Đúng vậy." Thầy Kiên gật đầu, dù ánh mắt anh vẫn còn nguyên vẹn sự mong mỏi. "Nhưng nếu em muốn Gửi trọn, tốt nhất nên làm trước ngày rời trại, để có đủ thời gian ổn định lại tâm lý sau đó."

My gật đầu máy móc, không chắc mình vừa đồng ý điều gì hay chỉ đơn thuần đang cố thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt trong phòng. Cô đứng dậy, cảm ơn mọi người một cách qua loa, rồi bước ra ngoài, chân bước loạng choạng như vừa trải qua một cơn choáng váng thật sự.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →