Trong căn phòng vẫn còn vương lại sự nặng nề của lời đề nghị vừa rồi, My đứng dậy khỏi ghế, hai chân hơi run nhưng lưng cô thẳng lên, một quyết định đã hình thành rõ ràng trong đầu.
"Em không muốn Gửi trọn." My nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang bầu không khí chờ đợi trong phòng.
Chị Kim Anh, vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, khép nhẹ tập tài liệu lại, dường như hiểu ngay đây không phải lúc thích hợp để nhắc thêm về video, im lặng quan sát diễn biến giữa My và thầy Kiên.
Thầy Kiên ngẩng lên, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ. "My, em suy nghĩ kỹ chưa? Đây là cơ hội để em thật sự thoát khỏi..."
"Em suy nghĩ rồi." My ngắt lời, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng đang run rẩy. "Em không muốn quên đêm đó. Em muốn nhớ, dù nó đau."
"Nhưng tại sao lại muốn giữ một ký ức đau đớn như vậy?" Thầy Kiên hỏi, giọng anh mang một sự bối rối chân thành, như không thể hiểu nổi lựa chọn của My. "Anh chỉ muốn giúp em thôi."
"Em biết anh có ý tốt." My đáp, cố giữ giọng nhẹ nhàng dù đang run. "Nhưng đó là ký ức của em, dù đau, nó vẫn là một phần của em. Em không muốn ai, kể cả cái giếng, quyết định thay em nên giữ gì, bỏ gì."
Cô Tuệ vẫn ngồi im, không nói gì, nhưng My thấy được một tia gì đó lóe lên trong ánh mắt bà, có thể là sự đồng cảm, có thể là một nỗi nhẹ nhõm không rõ ràng.
"My, ít nhất em cứ để anh giải thích thêm về..." Thầy Kiên nói tiếp, giọng có phần gấp gáp, như sợ để lỡ cơ hội thuyết phục.
"Em nghe rồi, thật đó." My đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng không hề lung lay. "Em chỉ không đồng ý thôi, không phải vì em chưa hiểu."
Thầy Kiên với tay ra, như muốn ngăn My lại, nhưng cô đã bước ra khỏi ghế, tiến về phía cửa. "Em xin phép về trước ạ." My nói, cúi đầu chào mọi người, rồi bước ra khỏi phòng trước khi ai kịp nói thêm điều gì.
Ra tới hành lang, My đứng lại, tựa lưng vào tường gỗ, cả cơ thể bỗng run lên dữ dội, như thể toàn bộ sự căng thẳng vừa dồn nén suốt cuộc họp giờ mới có cơ hội bùng phát. Cô hít thở sâu, cố lấy lại bình tĩnh, hai tay ôm lấy ngực, nơi trái tim đang đập loạn nhịp.
Nói "không" với một người tốt bụng, chân thành như thầy Kiên, khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều. Cô biết anh không có ác ý, biết anh thật lòng tin rằng mình đang trao cho cô một món quà quý giá. Nhưng chính sự chân thành đó lại khiến lời từ chối của cô trở nên nặng nề hơn, phức tạp hơn nhiều so với việc từ chối một điều gì đó rõ ràng là sai trái.
Cô đứng đó một lúc lâu, ánh đèn hành lang vàng nhạt hắt xuống, tạo thành cái bóng đơn độc của cô trên nền gỗ. Không có Bảo Tín, không có chị Nhã ở đây lúc này để dựa vào, chỉ có mình cô, đối diện với quyết định vừa đưa ra và mọi hệ quả có thể tới sau đó.
My nhớ lại lời cô Tuệ từng nói, "đất giữ hộ." Cô từng tin vào điều đó, từng thấy nó như một món quà. Nhưng giờ đây, đứng đây, run rẩy nhưng vững vàng trong quyết định của mình, cô nhận ra một điều khác: có những thứ không nên để ai giữ hộ, kể cả khi việc tự mình mang chúng nặng nề tới đâu.
Cô đẩy người ra khỏi tường, đứng thẳng dậy, lau vội giọt nước mắt vừa lăn xuống má lúc nào không hay, rồi bước đi về phía phòng mình, mỗi bước chân đều mang theo một sức nặng mới, sức nặng của một lựa chọn cô vừa tự tay đưa ra cho chính cuộc đời mình.
Đi được nửa đường, cô dừng lại, ngồi thụp xuống bậc thềm gỗ dẫn ra sân sau, hai tay ôm đầu gối, để cho những giọt nước mắt còn lại tuôn ra tự nhiên, không cố kìm nén nữa. Không phải khóc vì hối hận, mà vì chính cái cảm giác vừa đứng vững trước một áp lực lớn tới vậy đã lấy đi gần hết sức lực cô có.
Vài phút sau, khi cơn xúc động đã lắng xuống, My đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh của buổi tối tràn vào lồng ngực, giúp đầu óc cô tỉnh táo trở lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →