🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp nhỏ phía sau nhà chính, nơi thường chỉ dùng để hâm nóng đồ ăn khuya, sáng đèn khi My bước vào, tìm thấy chị Nhã và Bảo Tín đã ngồi sẵn ở đó, chờ cô.

Ánh đèn tuýp cũ trong bếp hắt một thứ ánh sáng trắng nhợt xuống căn phòng nhỏ, tạo cảm giác ấm cúng lạ kỳ giữa đêm khuya tĩnh mịch. "Bảo Tín kể tụi chị nghe rồi." Chị Nhã đứng dậy ngay khi thấy My, kéo cô ngồi xuống ghế, ánh mắt tràn đầy lo lắng. "Em ổn không?"

"Em ổn." My đáp, giọng vẫn còn hơi run, nhưng đã bình tĩnh hơn lúc nãy nhiều.

Chị Nhã không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ bắc ấm nước lên bếp, lấy vài lát gừng tươi thái mỏng, bắt đầu pha một ấm trà. Bảo Tín ngồi cạnh My, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai cô một cách nhẹ nhàng, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng đủ để My cảm thấy bớt cô đơn.

"Chị nghe nói là Gửi trọn hả?" Bảo Tín hỏi khẽ, sau một lúc im lặng.

"Ừ." My gật đầu, kể lại toàn bộ diễn biến cuộc họp cho cả hai nghe, từ lời đề nghị quay video của chị Kim Anh, tới lời đề nghị Gửi trọn của thầy Kiên, và quyết định từ chối của chính mình.

"Em làm đúng." Chị Nhã nói, đặt tách trà gừng nóng hổi trước mặt My, giọng chắc chắn không chút do dự. "Ký ức đau vẫn là ký ức của mình, không ai có quyền lấy đi mà không hỏi ý kiến thật sự của mình."

"Nhưng anh Kiên có ác ý gì đâu." My nói, vẫn còn day dứt về phản ứng của thầy Kiên. "Ảnh thật lòng muốn giúp em."

"Chị biết." Chị Nhã gật đầu, giọng dịu lại. "Nhưng đôi khi, người có ý tốt nhất cũng có thể làm điều sai lầm nhất, nếu họ quá tin vào một cách duy nhất để giúp đỡ người khác."

My nhấp một ngụm trà gừng ấm nóng, cảm nhận vị cay nhẹ lan tỏa trong cổ họng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng vẫn còn đọng lại trong người. Bảo Tín ngồi im lặng, tay xoay xoay chiếc muỗng nhỏ trong tách trà của mình, có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.

"Chị My này." Cậu lên tiếng, giọng ngập ngừng. "Chị có sợ không? Ý em là, sợ nếu mình không làm gì, cái giếng vẫn cứ tiếp tục lấy dần, cho tới khi..."

"Chị sợ." My đáp thật lòng, không giấu giếm. "Chị sợ lắm. Nhưng chị sợ việc để ai đó lấy đi hết trọn vẹn ký ức đó hơn."

Cả ba ngồi im lặng một lúc, chỉ có tiếng nước sôi lăn tăn trong ấm, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa bếp. Không ai có câu trả lời hoàn chỉnh cho những gì sắp tới, nhưng sự hiện diện của nhau, trong khoảnh khắc này, mang lại một cảm giác an toàn nhỏ nhoi nhưng cần thiết.

"Vậy giờ mình làm gì?" Bảo Tín hỏi, câu hỏi thực tế, không có câu trả lời ngay lập tức.

My nhìn xuống tách trà gừng đã vơi quá nửa, suy nghĩ một lúc trước khi lên tiếng. "Chị nghĩ, mình cần tìm cách nói chuyện thẳng thắn với cô Tuệ, một lần nữa, kỹ hơn. Cô ấy là người duy nhất có thể biết được cách nào, nếu có, để bảo vệ ký ức đó."

Chị Nhã và Bảo Tín gật đầu đồng tình, dù trong lòng cả ba đều hiểu rõ, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và họ vẫn chưa biết chắc liệu có cách nào thật sự hiệu quả để ngăn chặn điều đang dần tiến tới hay không.

"Uống hết trà đi, rồi đi ngủ." Chị Nhã nói, giọng dịu dàng như một người chị cả đang chăm sóc các em. "Ngày mai còn nhiều việc phải làm, cần giữ sức."

My gật đầu, uống cạn tách trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, tạm thời xua đi phần nào nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng, ít nhất là đủ để cô có thể nhắm mắt ngủ một giấc, chuẩn bị cho những gì còn ở phía trước.

Trước khi cả ba giải tán, Bảo Tín đột nhiên đứng dậy, chạy ra góc bếp, lục lọi trong tủ đồ khô, lôi ra một gói mì tôm cũ. "Đói bụng ghê, ai ăn mì với em không?"

Chị Nhã bật cười, xua tay từ chối, còn My, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang, cũng không nhịn được cười trước vẻ hồn nhiên bất chợt của Bảo Tín giữa lúc căng thẳng như vậy. "Thôi, khuya rồi, để mai." My nói, đứng dậy, khoác vai chị Nhã và đẩy nhẹ Bảo Tín ra khỏi bếp, cả ba cùng nhau bước về phía dãy phòng ở, dưới ánh trăng khuyết đã lên cao giữa bầu trời đầy sao.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →