Sáng hôm sau, thay vì tìm cách nói chuyện trực tiếp với cô Tuệ như dự định ban đầu, My quyết định chọn một cách khác, cách quen thuộc hơn với chính bản thân mình từ nhỏ: viết ra giấy trước khi nói.
Đây là cách cô vẫn hay làm mỗi khi có chuyện quan trọng cần nói với mẹ hồi còn ở nhà, viết ra trước một bản nháp trong đầu, đôi khi cả trên giấy, để không bị cảm xúc cuốn đi giữa chừng, để lời nói ra được đúng ý mình muốn thay vì bật ra những câu nói vội vàng, dễ gây hiểu lầm.
Cô ngồi vào bàn học nhỏ trong phòng, lấy một tờ giấy trắng, cây bút chì đã dùng quen suốt những ngày ở trại, và bắt đầu viết, chậm rãi, cẩn thận từng câu chữ.
Cô Tuệ kính mến,
Con biết cô đang phải suy nghĩ rất nhiều sau câu hỏi con đặt ra mấy hôm trước. Con không muốn tạo thêm áp lực cho cô, nhưng con cần biết sự thật, càng đầy đủ càng tốt, về Gia Bảo, và về cách giếng thật sự vận hành.
My dừng bút một chút, cố sắp xếp lại suy nghĩ trước khi viết tiếp.
Con không trách cô. Con hiểu cô tạo ra nơi này với mong muốn tốt đẹp. Nhưng con cần biết, để con có thể tự quyết định điều gì đúng cho chính mình, thay vì để người khác quyết định thay con.
Con mong cô có thể dành thời gian nói chuyện với con, khi nào cô sẵn sàng.
My.
Cô đọc lại lá thư một lần nữa, chỉnh sửa vài chữ, rồi gấp cẩn thận, cho vào một chiếc phong bì nhỏ tìm được trong ngăn bàn. Viết ra như thế này, thay vì đối mặt trực tiếp, giúp My cảm thấy có thể diễn đạt suy nghĩ của mình rõ ràng hơn, không bị cảm xúc chi phối như những lần đối thoại trực tiếp trước đó.
Cô cầm phong bì, bước ra khỏi phòng, định mang tới tận phòng làm việc của cô Tuệ, nhưng trên đường đi, gặp chị Vân đang bưng một rổ rau từ vườn vào bếp.
"Chị Vân ơi." My gọi, dừng chị lại. "Chị giúp em chuyển cái này cho cô Tuệ được không? Em ngại gặp trực tiếp."
"Được chứ." Chị Vân đặt rổ rau xuống, cầm lấy phong bì từ tay My, nụ cười quen thuộc vẫn hiện diện trên môi.
Nhưng khi liếc mắt nhìn thấy dòng chữ "Gia Bảo" My vô tình viết hở ra một góc trên tờ giấy bên trong phong bì mỏng, tay chị Vân khẽ khựng lại, một cái run rất nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ.
"Chị ổn không?" My hỏi, nhận thấy sự thay đổi thoáng qua đó.
"Ổn, ổn mà." Chị Vân đáp nhanh, siết chặt phong bì trong tay, nụ cười trở lại nhanh chóng như chưa từng có gì xảy ra. "Để chị đưa cho cô liền."
My gật đầu, cảm ơn chị Vân, rồi tiếp tục bước đi, không để ý thêm tới phản ứng lạ vừa rồi, tâm trí vẫn còn bận rộn với những suy nghĩ về nội dung lá thư vừa gửi đi. Cô không biết rằng, phía sau lưng mình, chị Vân đứng lại một lúc lâu, nhìn xuống cái tên "Gia Bảo" thấp thoáng qua khe hở phong bì, một cảm giác mơ hồ, không rõ nguồn gốc, dâng lên trong lòng chị, như một ký ức cũ đang cố gắng trồi lên từ một nơi rất sâu, rất xa, nhưng không thể nào chạm tới được bề mặt.
Chị lắc đầu, xua đi cảm giác kỳ lạ đó, cầm chặt phong bì, bước nhanh về phía phòng làm việc của cô Tuệ, hoàn thành nhiệm vụ nhỏ vừa được giao, không hề hay biết mình vừa chạm vào một mảnh ghép quan trọng của chính câu chuyện đời mình, một mảnh ghép đã bị chôn vùi quá sâu để có thể tự mình tìm lại được.
Trong khi đó, My trở lại chỗ gốc cây quen thuộc, nơi cô và Bảo Tín vẫn thường tụ họp bàn bạc, ngồi xuống chờ đợi kết quả. Bảo Tín tới sau đó ít phút, tay cầm theo hai trái ổi vừa hái được từ vườn sau bếp, đưa cho My một trái.
"Chị gửi thư rồi hả?" Cậu hỏi, ngồi xuống cạnh, cắn một miếng ổi giòn tan.
"Ừ, nhờ chị Vân chuyển." My đáp, cầm trái ổi nhưng chưa ăn ngay, lòng vẫn còn hồi hộp không biết cô Tuệ sẽ phản hồi ra sao.
"Chị nghĩ cô ấy sẽ trả lời không?" Bảo Tín hỏi, giọng cũng không giấu được sự lo lắng thay cho My.
"Chị không biết." My lắc đầu, cắn một miếng ổi, vị chua ngọt lan trong miệng giúp cô bình tĩnh lại đôi chút. "Nhưng chị nghĩ, ít nhất cô ấy sẽ đọc nó, và đó đã là một bước tiến rồi."
Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhai ổi, nhìn ra khoảng sân nắng trước mặt, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, chờ đợi những gì sắp tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →