Tối đó, khi bầu trời quang đãng hiếm hoi sau chuỗi ngày âm u, My dẫn Khang ra sân sau, đề nghị dạy cậu bé nhận biết vài chòm sao, một cách để cả hai cùng thư giãn sau một ngày dài căng thẳng.
"Chị My ơi, chị chỉ em cái chòm hình cái gàu đi." Khang háo hức đòi, nhớ lại lần trước nghe Bảo Tín nhắc tới.
"Được, nhìn theo tay chị nè." My chỉ lên bầu trời, tìm lại vị trí chòm Đại Hùng mà Bảo Tín từng chỉ cho cô. "Thấy bảy ngôi sao xếp hình cái gàu không?"
Khang nheo mắt, chăm chú tìm kiếm, sau một lúc reo lên thích thú. "Thấy rồi! Thấy rồi chị ơi!"
My mỉm cười, cảm nhận được niềm vui đơn giản của cậu bé lan sang chính mình, giúp cô tạm quên đi những lo âu đang đè nặng trong lòng suốt cả ngày.
"Còn chòm nào nữa không chị?" Khang hỏi, mắt vẫn không rời bầu trời đầy sao.
"Để chị nhớ coi..." My cố nhớ lại những gì Bảo Tín từng chỉ, tìm thêm một chòm sao khác, chỉ cho Khang xem, dù không chắc chắn hoàn toàn về tên gọi.
Không khí tối nay dịu mát hơn hẳn mọi hôm, gió nhẹ mang theo hương chè non thoang thoảng, và ánh trăng khuyết bắt đầu nhô lên phía sau rặng núi xa, toả một quầng sáng bàng bạc khắp khoảng sân. Cả hai ngồi trên chiếu trải sẵn, ngửa mặt lên trời, trò chuyện về đủ thứ chuyện vu vơ, từ những trò chơi Khang thích, tới cuốn truyện tranh cậu đang đọc dở ở nhà trước khi lên trại. My lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu, tận hưởng khoảnh khắc đơn giản, không vướng bận của cuộc trò chuyện với một đứa trẻ mười hai tuổi hồn nhiên.
"Chị My này." Khang bất chợt quay sang, giọng ngây thơ nhưng nghiêm túc. "Chị có sợ quên em không?"
Câu hỏi đó khiến My khựng lại, tim thắt lại một nhịp. Cô nhìn Khang, gương mặt bé nhỏ, ngây thơ, hoàn toàn không biết câu hỏi của mình vừa chạm đúng vào nỗi sợ lớn nhất trong lòng My suốt những ngày qua.
"Sao con hỏi vậy?" My hỏi lại, cố giữ giọng bình thường.
"Tại con nghe mấy anh chị nói chuyện, về việc quên cái này cái kia." Khang đáp, giọng vẫn hồn nhiên. "Con sợ, lỡ con quên hết bạn bè ở đây thì sao, quên luôn cả chị My nữa."
My không biết phải trả lời sao cho phải, một câu trả lời logic, hợp lý dường như không đủ để xoa dịu nỗi sợ ngây thơ nhưng chân thật của một đứa trẻ mười hai tuổi. Cô chỉ vòng tay ôm lấy Khang, kéo cậu bé sát vào người, không nói gì, để cho cái ôm ấy thay thế cho những lời giải thích cô không thể đưa ra lúc này.
Khang im lặng trong vòng tay My một lúc, có vẻ hài lòng với sự an ủi đó hơn là một câu trả lời bằng lời nói. Cả hai ngồi như vậy, dưới bầu trời đầy sao, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng côn trùng đêm rả rích và hơi ấm của hai cơ thể tựa vào nhau.
Sau một lúc, Khang ngẩng lên, đã quên bẵng câu hỏi vừa rồi, chỉ tay lên một cụm sao khác, hào hứng hỏi tiếp về tên gọi của nó. My mỉm cười, gạt nỗi lo sang một bên, tiếp tục trò chuyện cùng cậu bé, cố gắng tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, khắc ghi nó thật sâu vào tâm trí, như một lời hứa thầm lặng với chính mình rằng cô sẽ làm mọi cách để không bao giờ phải quên nó.
"Chị My biết không." Khang nói, giọng vẫn hồn nhiên, đưa tay chỉ về phía một ngôi sao lẻ loi, sáng hơn hẳn những ngôi sao xung quanh. "Ba con nói, mỗi ngôi sao là một người đã đi xa, còn ở trên đó nhìn xuống mình."
My im lặng một chút, nghĩ tới Gia Bảo, nghĩ tới cô Tuệ, dù không nói ra thành lời. "Ba con nói vậy hay đó." Cô đáp, giọng dịu dàng.
"Con nghĩ, nếu con có quên ai đó thật, chắc người đó vẫn ở trên kia, chờ con nhớ lại." Khang nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng bất ngờ sâu sắc, khiến My phải quay sang nhìn cậu bé với ánh mắt khác đi.
Cô không biết phải đáp lại sao cho phải, chỉ xoa đầu Khang, mỉm cười, để cho câu nói ngây thơ ấy tự nó lắng đọng trong lòng cô, một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa những lo âu chồng chất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →