Cả buổi sáng hôm sau, My cố ý đi ngang qua khu vực gần phòng làm việc của cô Tuệ nhiều lần hơn bình thường, hy vọng bắt gặp bà, hoặc ít nhất, nhận được một dấu hiệu nào đó cho thấy lá thư đã được đọc.
Nhưng cô Tuệ dường như tránh mặt cả ngày. Bữa sáng, bà không xuất hiện ở bàn ăn chung như thường lệ, chỉ có thầy Kiên đứng ra điều phối các hoạt động, giọng anh vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp nhưng có phần gượng gạo hơn mọi khi, có lẽ vẫn còn chịu ảnh hưởng từ cuộc trò chuyện căng thẳng hôm qua.
"Cô Tuệ đâu rồi ạ?" My hỏi khẽ khi có cơ hội, giọng cố tỏ ra tự nhiên.
"Cô bận việc riêng, chắc chiều mới ra." Thầy Kiên đáp, không nhìn thẳng vào mắt My, ánh mắt anh cũng mang một sự né tránh nhất định.
Chị Vân cũng có vẻ khác thường hơn mọi ngày, đứng bếp với vẻ mặt trầm ngâm hơn hẳn, tay múc canh chậm hơn bình thường, thỉnh thoảng lại dừng hẳn động tác giữa chừng, mắt chớp liên tục như đang cố lục lọi một điều gì đó trong tâm trí mà không tài nào chạm tới được.
My gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trong lòng nỗi lo lắng càng lớn dần theo từng giờ trôi qua mà không có tin tức gì. Cô tham gia các hoạt động trong ngày một cách máy móc, tâm trí luôn hướng về phía dãy nhà chính, nơi cánh cửa phòng làm việc của cô Tuệ vẫn đóng kín suốt cả buổi sáng.
Tới xế chiều, khi đang trên đường từ khu vườn rau trở về sau một hoạt động lao động nhẹ, My tình cờ bắt gặp cô Tuệ từ xa, đang đi một mình dọc theo con đường mòn dẫn ra phía sau trại, hướng ngược lại với hướng ra giếng.
My dừng bước, quan sát. Dáng đi của cô Tuệ khác hẳn thường ngày, chậm chạp, có phần lảo đảo, như người mang một gánh nặng vô hình đè lên vai. Khi cô Tuệ quay đầu lại một chút, My kịp nhìn thấy đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp, rõ ràng là dấu hiệu của việc khóc rất nhiều, có thể đã khóc suốt cả ngày.
Trái tim My thắt lại. Cô muốn chạy tới, muốn hỏi han, muốn xin lỗi vì đã khiến cô Tuệ đau lòng tới vậy. Nhưng một phần khác trong cô hiểu rằng, đây không phải lúc thích hợp để làm phiền, rằng cô Tuệ cần không gian riêng để đối diện với những gì đang giằng xé trong lòng bà.
My đứng lặng, nhìn theo bóng cô Tuệ khuất dần sau một khúc quanh, không dám gọi, không dám bước tới, chỉ có thể đứng đó, cảm nhận một sự áy náy sâu sắc xen lẫn với hy vọng mong manh rằng những giọt nước mắt kia, dù đau đớn, cũng là dấu hiệu cho thấy lá thư của cô đã thật sự chạm được tới trái tim của người phụ nữ ấy.
Cô quay trở về phòng, lòng nặng trĩu, không còn tâm trí nào để tham gia hoạt động buổi chiều còn lại. Bảo Tín và chị Nhã, thấy vẻ mặt trầm ngâm của My, không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, cùng cô chờ đợi trong im lặng.
Bảo Tín mang tới một cỗ bài tây cũ, rủ My chơi vài ván để đỡ suy nghĩ, dù cả hai đều biết ván bài chỉ là cái cớ để có việc gì đó làm cùng nhau. Chị Nhã ngồi cạnh, thỉnh thoảng góp vài câu bình luận, cố giữ không khí nhẹ nhàng nhất có thể, dù ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang lẩn khuất phía sau từng câu nói.
Tối đó, sau bữa cơm, khi My đã thay đồ chuẩn bị lên giường, một tiếng gõ cửa rất khẽ vang lên, khác hẳn nhịp gõ cửa quen thuộc của chị Nhã hay Bảo Tín, một âm thanh nhẹ nhàng, gần như rụt rè, không đúng vào giờ sinh hoạt thường lệ của trại.
My đứng bất động một giây, tim đập nhanh dần, rồi bước tới, đặt tay lên nắm cửa, chưa vội mở ngay, cố đoán xem ai đang đứng phía sau lớp cửa gỗ mỏng đó, và điều gì đang chờ đợi cô ở phía bên kia.
Chị Nhã, đang ngồi trên giường mình, cũng ngẩng lên, ánh mắt dò hỏi hướng về phía My, như muốn hỏi có cần chị ở lại cùng không. My khẽ lắc đầu, ra hiệu cho chị cứ tiếp tục việc đang làm, rồi hít một hơi thật sâu, siết chặt tay nắm cửa, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì đang chờ đợi mình phía sau cánh cửa gỗ mỏng manh ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →