🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cửa mở ra, My thấy cô Tuệ đứng đó, tay vẫn cầm phong bì thư My gửi hôm trước, mắt vẫn còn đỏ nhưng ánh nhìn đã bình tĩnh hơn hẳn lúc chiều.

Ánh trăng khuyết chiếu một vệt sáng mỏng qua khung cửa sổ, đủ để My nhìn rõ những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt cô Tuệ, những nếp nhăn dường như đã có từ rất lâu, không phải chỉ mới xuất hiện gần đây. "Cô vào được không?" Cô Tuệ hỏi, giọng khàn nhẹ.

"Dạ được ạ." My mở rộng cửa, mời cô Tuệ vào, liếc nhìn chị Nhã đang lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Cô Tuệ ngồi xuống mép giường My, hai tay đặt trên đùi, mất một lúc lâu mới bắt đầu lên tiếng, giọng bà chậm rãi, như đang mở một cánh cửa đã khoá chặt suốt nhiều năm.

"Gia Bảo là con trai duy nhất của cô." Bà bắt đầu, ánh mắt nhìn xuống đôi tay mình. "Năm đó nó mười chín tuổi, đang học năm nhất đại học, thích chụp ảnh, thích quay video, giống hầu hết đứa trẻ thời này."

My ngồi im lặng, không dám ngắt lời, chỉ lắng nghe từng câu chữ của cô Tuệ.

"Nó có một kênh video ngắn, không nổi tiếng lắm, nhưng nó rất muốn được chú ý." Cô Tuệ tiếp tục, giọng dần trở nên xa xăm hơn, như đang kể lại một câu chuyện đã thuộc lòng nhưng chưa bao giờ đủ can đảm nói ra thành lời với ai khác. "Một buổi tối, nó cùng vài người bạn lên đèo Bảo Lộc, quay video chạy xe, cố tạo nội dung gây chú ý hơn những video trước."

Bà ngừng lại, hít một hơi run rẩy trước khi tiếp tục. "Đêm đó sương xuống dày, đường đèo trơn trượt. Nó chạy nhanh hơn bình thường, mắt vẫn còn liếc nhìn màn hình điện thoại gắn trên tay lái để kiểm tra góc quay. Nó không kịp thấy khúc cua phía trước."

My cảm nhận được sự nghẹn ngào trong giọng nói của cô Tuệ, dù bà cố giữ bình tĩnh hết mức có thể. Cô không hỏi thêm chi tiết, chỉ lặng lẽ đưa tay, khẽ chạm vào vai cô Tuệ, một cử chỉ an ủi đơn giản.

Cô nhớ tới những buổi hoạt động nhóm gần trại, tới câu chuyện quen thuộc về "hoạt động dân gian, tránh xa màn hình" thầy Kiên vẫn nhắc, và giờ đây, cô hiểu ra tại sao cô Tuệ luôn nhấn mạnh việc buông màn hình xuống, không chỉ vì lý thuyết tâm lý học bà từng học, mà vì chính nỗi đau cá nhân sâu thẳm nhất của đời bà.

"Cô nhận được tin lúc nửa đêm." Cô Tuệ nói tiếp, giọng đã vỡ ra thành những tiếng nấc nhẹ. "Khi cô tới nơi, chỉ còn kịp nhìn thấy nó lần cuối. Chiếc điện thoại của nó vẫn còn nằm đó, màn hình vỡ nát, nhưng vẫn còn sáng, vẫn còn đang quay dở đoạn video cuối cùng."

Căn phòng chìm trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở nghẹn ngào của cô Tuệ và tiếng côn trùng đêm vọng lại từ bên ngoài cửa sổ. My không nói gì, chỉ ngồi đó, để cho cô Tuệ có không gian và thời gian cần thiết.

"Cô giữ chiếc điện thoại đó, không dám xoá gì, không dám xem lại đoạn video cuối cùng." Cô Tuệ tiếp tục, sau khi đã trấn tĩnh lại phần nào. "Đêm giỗ đầu của nó, cô ra giếng, chỉ định ngồi khóc một mình, nhưng rồi không hiểu sao, cô lại thả chiếc điện thoại đó xuống. Có lẽ, sâu trong lòng, cô muốn trút bỏ một phần nỗi đau, dù không biết cách nào để làm điều đó."

"Sau đó cô thấy nhẹ hơn." My khẽ nói, nhớ lại những gì đã đọc trong Nhật Ký Giếng.

"Đúng vậy." Cô Tuệ gật đầu, lau vội giọt nước mắt. "Nhưng cô cũng nhận ra mình đã quên mất một chi tiết nhỏ về nó, bài hát nó hay ngân nga lúc tắm. Cô hoảng sợ, nhưng cũng tò mò, và cô đã thử nghiệm, trên chính mình, suốt nhiều năm sau đó."

My im lặng, chờ đợi cô Tuệ tiếp tục, cảm nhận được câu chuyện vẫn chưa kết thúc, vẫn còn điều gì đó quan trọng chưa được nói ra.

"Cô chưa từng dám lập danh sách như con đã làm." Cô Tuệ nói, giọng nhỏ dần, gần như thì thầm, ánh mắt bà lần đầu tiên nhìn thẳng vào My kể từ khi bắt đầu câu chuyện, mang một nỗi sợ hãi thật sự. "Cô sợ, nếu lập ra, cô sẽ phải đối diện với con số thật sự mình đã mất đi."

Câu nói đó treo lại trong không khí, không có lời giải thích rõ ràng, nhưng My cảm nhận được một điều gì đó lớn lao, đáng sợ, đang ẩn giấu phía sau nó, một sự thật mà chính cô Tuệ cũng chưa đủ can đảm để đối diện hoàn toàn, ngay cả trong đêm nay.

"Cô cần thời gian." Cô Tuệ nói, đứng dậy, giọng đã lấy lại phần nào sự điềm tĩnh quen thuộc, dù đôi mắt vẫn còn ướt. "Mai cô sẽ nói tiếp với con, khi cô đã sẵn sàng đối diện hết."

"Dạ, con hiểu." My gật đầu, đứng dậy tiễn cô Tuệ ra cửa, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng biết được một phần sự thật, vừa nặng trĩu vì cảm nhận được phần còn lại, phần cô Tuệ chưa dám nói ra, có lẽ còn nặng nề hơn những gì cô vừa nghe.

Cô Tuệ dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn My một lần cuối, ánh mắt mang một sự biết ơn lẫn áy náy khó tả. "Cảm ơn con đã hỏi." Bà nói khẽ, rồi bước ra ngoài, bóng bà khuất dần trong bóng tối hành lang.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →