Sau khi cô Tuệ rời đi, My nằm xuống giường, cố nhắm mắt ngủ, nhưng câu chuyện vừa nghe cứ quay cuồng trong đầu, khiến giấc ngủ trở nên xa vời hơn bao giờ hết.
Cô trở dậy khi kim đồng hồ chỉ gần một giờ sáng, không thể chịu đựng thêm việc nằm im trong bóng tối với hàng trăm suy nghĩ ngổn ngang. Cô khoác thêm áo, nhẹ nhàng mở cửa, cố không đánh thức chị Nhã đang ngủ say, rồi bước ra ngoài, hướng về phía bếp nhỏ, nơi đôi khi vẫn còn ánh đèn le lói.
Tới nơi, cô ngạc nhiên thấy Bảo Tín đã ngồi đó từ trước, tay đang xé một gói mì tôm, nồi nước sôi lục bục trên bếp.
"Chị cũng không ngủ được hả?" Bảo Tín ngẩng lên, không mấy ngạc nhiên khi thấy My xuất hiện.
"Ừ." My kéo ghế ngồi xuống đối diện, cảm nhận hơi ấm toả ra từ bếp lửa nhỏ, dễ chịu hơn hẳn cái lạnh của phòng ngủ vắng người thức. "Em cũng vậy à?"
"Em cứ nghĩ tới chuyện chị kể hồi chiều, về vụ cô Tuệ với thầy Kiên với chị Kim Anh." Bảo Tín đáp, thả gói mì vào nồi nước sôi, mùi thơm cay nồng bắt đầu lan toả khắp gian bếp nhỏ. "Rồi tự nhiên đói bụng, dậy nấu mì luôn."
My bật cười nhẹ, cảm giác căng thẳng trong lòng dịu bớt phần nào trước sự đơn giản, thực tế của Bảo Tín. Cô không kể ngay cho cậu nghe về cuộc trò chuyện với cô Tuệ tối nay, muốn giữ lại một chút thời gian riêng để tự mình tiêu hoá những gì vừa nghe được.
"Ăn không?" Bảo Tín hỏi, múc mì ra hai tô, đẩy một tô về phía My.
"Ăn chứ." My đón lấy tô mì nóng hổi, húp một muỗng nước lèo, vị cay nồng lan tỏa trong miệng, xua tan phần nào cái lạnh của đêm khuya cao nguyên.
Bên ngoài cửa sổ bếp, tiếng dế kêu rả rích hoà cùng tiếng gió lùa qua vườn chè, và một con thạch sùng đâu đó trên trần nhà chép miệng đều đặn, những âm thanh quen thuộc của đêm khuya nơi vùng cao mà My đã bắt đầu thấy gần gũi sau gần một tuần ở đây. Cả hai ăn trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng húp mì, tiếng đũa khua nhẹ vào thành tô. Không khí giữa họ thoải mái, không cần phải nói nhiều để cảm thấy được an ủi bởi sự hiện diện của nhau.
"Chị có chuyện gì muốn kể không?" Bảo Tín hỏi, sau khi đã ăn gần hết tô mì, liếc nhìn My với ánh mắt dò hỏi nhẹ nhàng, không ép buộc.
My ngẫm nghĩ một lúc, rồi gật đầu. "Có, nhưng để mai chị kể kỹ hơn, giờ chị chưa sắp xếp được hết trong đầu."
"Được, không sao." Bảo Tín gật đầu, không truy hỏi thêm, tôn trọng không gian riêng của My. "Miễn là chị ổn là được."
"Chị ổn." My đáp, mỉm cười, một nụ cười thật lòng dù vẫn còn chút mệt mỏi. "Cảm ơn em đã luôn ở đây."
"Có gì đâu." Bảo Tín cười toe, gãi đầu ngại ngùng. "Tụi mình là đồng minh mà, phải không?"
My gật đầu, cảm nhận một sự ấm áp lan trong lòng, khác hẳn cái lạnh lẽo của những suy nghĩ nặng nề trước đó. Cô đẩy tô mì về phía trước, ăn nốt phần còn lại, và trong khoảnh khắc giản dị này, giữa gian bếp nhỏ lúc nửa đêm, cô cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối diện với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước, dù nó có nặng nề tới đâu.
"Ăn đi, mai còn phải tính tiếp." Bảo Tín nói, đẩy thêm phần rau còn sót trong nồi vào tô My, giọng giản dị nhưng chứa đựng một sự quan tâm chân thành khiến My cảm động hơn bất cứ lời an ủi hoa mỹ nào.
Cả hai ăn xong, rửa tô, tắt bếp, rồi cùng nhau đi bộ trở về phòng dưới ánh trăng khuya, không nói thêm gì nhiều, nhưng sự im lặng đó, giống như nhiều lần trước, mang một cảm giác đủ đầy, đủ để My yên tâm nhắm mắt ngủ một giấc ngắn trước khi ngày mới bắt đầu.
Trước khi tách ra ở ngã rẽ hành lang, Bảo Tín dừng lại, nhìn My một chút. "Chị My, dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, em vẫn ở đây, chị nhớ vậy nha."
"Chị nhớ." My gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, và trong bóng tối yên tĩnh của hành lang, lời hứa giản dị đó, dù không hoa mỹ, vẫn đủ sức nặng để giúp cô bước những bước cuối cùng về phòng với một trái tim vững vàng hơn hẳn lúc rời khỏi đó vài giờ trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →