🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm hôm sau, trước cả giờ tập thể dục, cô Tuệ tìm tới phòng My, đề nghị cô đi cùng ra giếng, giọng bà nghiêm túc nhưng không còn vẻ né tránh như những lần trước.

Sương dày đặc bao phủ con đường mòn, dày tới mức My gần như không nhìn rõ được vài bước phía trước, chỉ có thể bước theo sát bóng cô Tuệ đi trước. Không khí lạnh buốt len qua từng lớp áo, mang theo một cảm giác tĩnh lặng gần như thiêng liêng.

Cây đa cổ thụ hiện ra mờ ảo giữa màn sương, những rễ phụ buông xuống như hàng chục cánh tay đang vươn ra từ trong màn trắng đục. Tới nơi, cô Tuệ đứng trước, còn My đứng lùi lại phía sau một chút, tôn trọng khoảng không gian bà cần cho những gì sắp diễn ra.

"Đêm qua, sau khi rời phòng con, cô về ngồi cả đêm, cố làm điều con đã làm." Cô Tuệ nói, giọng đều đều nhưng run nhẹ. "Cô liệt kê lại từng ký ức về Gia Bảo mà cô còn nhớ được, cẩn thận, chi tiết nhất có thể."

My im lặng lắng nghe, không dám ngắt lời.

"Cô nhớ được khá nhiều." Cô Tuệ tiếp tục, tay chạm nhẹ lên thành đá ong lạnh lẽo của giếng. "Nhưng khi cô thử so sánh với những gì cô còn nhớ được từ mười năm trước, từ trước khi Gia Bảo mất, cô nhận ra có những mảng trống rất lớn. Những cuộc trò chuyện cô từng chắc chắn mình nhớ rõ, giờ chỉ còn lại một cảm giác mơ hồ, không còn chi tiết cụ thể."

Bà dừng lại, hít một hơi run rẩy, rồi tiếp tục, giọng nhỏ dần. "Cô ước tính, cẩn thận nhất có thể, cô chỉ còn giữ được khoảng sáu mươi phần trăm ký ức chi tiết về con trai mình. Bốn mươi phần trăm còn lại, đã biến mất, không dấu vết, qua nhiều năm cô thả hạt xuống giếng này."

My đứng lặng người, cảm nhận được sức nặng khủng khiếp của con số đó. Bốn mươi phần trăm một người mẹ đã đánh mất về chính con trai duy nhất của mình, không phải trong một lần, mà tích luỹ qua nhiều năm, từng chút một, tưởng như vô hại.

"Cô đã làm 'Gửi trọn' ba lần." Cô Tuệ nói tiếp, lần đầu tiên thú nhận điều đó thành lời với ai khác ngoài chính bản thân mình. "Mỗi lần là một mảng ký ức đau đớn nhất, những khoảnh khắc cuối cùng cô nhớ về nó, những cuộc cãi vã trước khi nó mất, cô không chịu nổi việc mang chúng theo mỗi ngày, nên cô đã xin giếng lấy đi."

"Cô có hối hận không?" My hỏi khẽ, giọng cũng run theo cảm xúc của cô Tuệ.

Cô Tuệ im lặng một lúc lâu, nhìn xuống mặt nước tối đen dưới đáy giếng, trước khi trả lời. "Cô không biết dùng từ hối hận có đúng không. Cô chỉ biết, giờ đây, khi cô cố nhớ lại khuôn mặt Gia Bảo lúc giận dữ, lúc cãi nhau với cô về việc nó muốn nghỉ học để làm nội dung toàn thời gian, cô không còn hình dung được rõ ràng nữa. Và cô nhận ra, đó lại chính là những khoảnh khắc, dù đau đớn, làm nó trở thành chính nó, một con người thật, không hoàn hảo, không phải chỉ là ký ức đẹp đẽ cô muốn giữ lại."

Bà quay sang nhìn My, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. "Cô không muốn con thành cô đâu, My à."

Đây là lần đầu tiên cô Tuệ gọi thẳng tên My, thay vì "con" chung chung như mọi khi, và trong khoảnh khắc đó, My cảm nhận được toàn bộ sự chân thành, khẩn thiết trong lời nói của bà, một lời cảnh báo xuất phát từ chính nỗi đau sâu thẳm nhất của một người mẹ đã đánh mất một phần con trai mình, không phải vì cái chết, mà vì chính bàn tay của bản thân bà.

Sương bắt đầu tan dần khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua, để lộ khung cảnh đồi chè xanh mướt xung quanh, và trong ánh sáng mới mẻ đó, My nhìn cô Tuệ, thấy một người phụ nữ vừa mạnh mẽ vừa mong manh, vừa là người tạo ra vấn đề, vừa là nạn nhân đầu tiên và nặng nề nhất của chính nó.

"Con cảm ơn cô đã kể hết cho con nghe." My nói, giọng nghẹn lại vì xúc động, bước lại gần, nắm lấy tay cô Tuệ.

"Cô mới là người phải cảm ơn con." Cô Tuệ đáp, siết nhẹ tay My, khoé mắt vẫn còn ướt nhưng giọng đã vững hơn hẳn lúc nãy. "Nếu không có câu hỏi của con, có lẽ cô sẽ không bao giờ đủ can đảm để tự mình đối diện với con số đó."

Hai người đứng đó thêm một lúc, không nói gì thêm, chỉ để cho sự im lặng giữa họ mang một ý nghĩa riêng, một sự thấu hiểu đã được xây dựng qua từng lớp sự thật vừa được bóc tách. Tiếng chuông báo giờ tập thể dục vang lên từ xa, nhắc nhở cả hai đã tới lúc phải quay trở lại với nhịp sống thường nhật của trại, dù không ai trong họ còn có thể nhìn nơi này giống như trước nữa.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →