Trưa hôm đó, sân trại được dựng thành một trường quay tạm thời, một chiếc máy quay đặt trên chân đế, vài tấm phản quang trắng bố trí xung quanh, và chị Kim Anh, cùng một anh quay phim thuê ngoài, đang tất bật chuẩn bị cho buổi ghi hình đã lên lịch từ trước.
"Em sẵn sàng chưa?" Chị Kim Anh hỏi, khi thấy My bước ra, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp thường thấy, nhưng có phần dịu hơn so với những lần trước.
Nắng trưa gay gắt chiếu thẳng xuống sân, khiến mấy tấm phản quang trắng loá cả mắt, anh quay phim liên tục chỉnh lại góc máy, lẩm bẩm than phiền về ánh sáng không ổn định của vùng cao nguyên. "Em..." My ngập ngừng, nhớ lại quyết định mình đã cân nhắc kỹ suốt đêm qua sau cuộc trò chuyện với cô Tuệ bên giếng.
"Không cần nói gì phức tạp đâu." Chị Kim Anh tiếp tục, đưa cho My một tờ giấy ghi vài gợi ý câu trả lời mẫu. "Chỉ cần chia sẻ cảm giác nhẹ nhõm, thoải mái sau khi tham gia chương trình thôi."
Đúng lúc My chuẩn bị lên tiếng từ chối, Khang bất ngờ chạy băng ngang qua khung hình đang được dựng sẵn, tay cầm một con cào cào vừa bắt được, hét lên thích thú khoe với mọi người xung quanh, hoàn toàn không để ý tới việc mình vừa phá hỏng cảnh quay đang chuẩn bị.
"Ơ kìa, dừng lại đi con!" Anh quay phim la lên, nhưng giọng không hề tức giận, chỉ bật cười trước sự hồn nhiên của cậu bé.
Cả đoàn quay lẫn nhóm học viên đứng gần đó đều bật cười, không khí căng thẳng trước đó tan biến trong chốc lát. Chị Kim Anh cũng không nhịn được cười, lắc đầu, nhìn theo bóng Khang chạy tiếp ra góc sân khoe con cào cào với Bảo Tín.
"Trẻ con." Chị Kim Anh nói, giọng đã bớt căng thẳng hẳn, một nụ cười thật lòng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ chuyên nghiệp của chị.
My tận dụng khoảnh khắc không khí đã dịu lại này, hít một hơi sâu, quyết định nói ra điều mình đã chuẩn bị.
"Chị Kim Anh, em xin lỗi, nhưng em không muốn tham gia quay video." My nói, giọng vẫn còn hơi run nhưng rõ ràng, dứt khoát. "Em không nghĩ mình đã sẵn sàng để chia sẻ trải nghiệm của mình trước ống kính, và em cũng không chắc câu chuyện của em sẽ được kể đúng như những gì thật sự đã xảy ra."
Chị Kim Anh nhìn My một lúc, ánh mắt không giấu được sự bất ngờ, nhưng không hề tức giận như My lo sợ. Chị đặt tờ giấy gợi ý xuống, im lặng suy nghĩ một chút trước khi lên tiếng.
"Được, chị tôn trọng quyết định của em." Chị nói, giọng chân thành hơn hẳn mọi lần trước đó. "Cảm ơn em đã nói thẳng, thay vì chỉ im lặng làm cho có."
My thở phào nhẹ nhõm, không ngờ phản ứng của chị Kim Anh lại nhẹ nhàng tới vậy. "Em cảm ơn chị đã hiểu."
"Thật ra..." Chị Kim Anh ngập ngừng một chút, ánh mắt thoáng chút suy tư. "Chị cũng đang tự hỏi, liệu mình có đang vội vàng quá không, khi muốn biến mọi thứ ở đây thành một câu chuyện thành công để bán, trước khi thật sự hiểu hết những gì đang diễn ra."
Câu nói đó khiến My nhìn chị Kim Anh với một ánh mắt khác đi, nhận ra người phụ nữ này, dù có phần thực dụng trong công việc, cũng không hoàn toàn thiếu đi sự tự vấn và lương tâm như cô từng nghĩ ban đầu.
Buổi quay hôm đó kết thúc sớm hơn dự kiến, không có video nào được thực hiện với My, nhưng không khí giữa hai người, khi chia tay nhau ra về, mang một sự tôn trọng mới mẻ, khác hẳn sự dè chừng ban đầu khi chị Kim Anh mới xuất hiện tại trại.
Đoàn quay dọn dẹp thiết bị, còn Khang vẫn chạy loanh quanh khoe con cào cào với bất cứ ai chịu dừng lại xem, tiếng cười trong trẻo của cậu bé vang khắp sân, xoá tan hoàn toàn không khí căng thẳng đã bao trùm buổi sáng. My đứng nhìn cảnh tượng đó, lòng nhẹ nhõm hẳn, cảm thấy như vừa vượt qua một cửa ải quan trọng trên con đường đang đi.
"Chị My, chị My, cào cào của em cắn tay nè!" Khang chạy tới, giơ ngón tay bị cào cào cắn nhẹ ra khoe, vẻ mặt vừa đau vừa tự hào như vừa lập được chiến công gì đó lớn lao.
My bật cười, xoa đầu Khang, dắt cậu bé đi rửa tay, tạm gác lại mọi lo âu để tận hưởng trọn vẹn sự hồn nhiên đang lan toả khắp không gian quanh mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →