Tối đó, khi My lật cuốn lịch nhỏ treo trong phòng, đánh dấu ngày hôm sau, cô mới nhận ra, dù mọi chuyện còn ngổn ngang, đây đã là đêm cuối cùng của gói bảy ngày theo lịch trình ban đầu.
Cô đưa tay lần theo từng ô ngày đã qua, nhớ lại từng gương mặt, từng sự kiện đã xảy ra trong suốt quãng thời gian ngắn ngủi nhưng đầy biến động này, từ buổi sáng đầu tiên chống cự trong xe, tới đêm nay, khi mọi thứ đã đổi khác hoàn toàn. "Mai là ngày cuối rồi." My nói, giọng có phần bất ngờ, như thể thời gian đã trôi qua nhanh hơn cô tưởng, dù mỗi ngày ở đây đều chứa đựng biết bao biến cố.
Chị Nhã và Bảo Tín, cùng ngồi trong phòng My tối đó, trao đổi ánh mắt với nhau, cả hai đều nhận ra ý nghĩa của câu nói đó.
"Vậy chị định làm gì tiếp theo?" Chị Nhã hỏi, giọng nghiêm túc. "Mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ mà."
"Em nghĩ..." My ngừng lại, suy nghĩ kỹ trước khi tiếp tục. "Em nghĩ em cần ra giếng một lần nữa, đêm nay, để nói chuyện với nó một lần cho rõ ràng. Không phải để thả thêm hạt, mà để... đối diện thẳng."
"Đối diện kiểu gì?" Bảo Tín hỏi, ánh mắt lo lắng.
"Em cũng không biết chính xác." My thành thật đáp. "Nhưng em cảm thấy, mình cần làm điều đó, một mình, trước khi rời khỏi đây."
"Chị để em đi cùng." Bảo Tín nói ngay, giọng cương quyết, nhớ lại lời hứa đứng canh của mình mấy hôm trước.
"Không." My lắc đầu, nhưng giọng nhẹ nhàng, không phải từ chối phũ phàng. "Lần này chị cần tự mình đối diện, một mình. Nhưng em có thể đứng canh gần đó, như đã hứa, được không?"
Bảo Tín im lặng một lúc, rõ ràng không hài lòng với việc phải đứng ngoài, nhưng cuối cùng cũng gật đầu, hiểu được ý nghĩa quan trọng của việc để My tự mình bước qua thử thách này.
"Được, em sẽ đứng ở đầu con đường mòn, không đi sát, nhưng đủ gần để nghe nếu chị cần." Cậu nói, giọng đã dịu lại, chấp nhận yêu cầu của My.
"Cảm ơn em." My mỉm cười, cảm động trước sự tôn trọng đó.
Chị Nhã, ngồi lặng lẽ quan sát cuộc trao đổi giữa hai người, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy quan tâm. "Chị sẽ thức chờ, phòng khi có chuyện gì cần giúp. Đừng ngại gọi chị."
"Em cũng nghĩ, có lẽ đây là điều đúng đắn cần làm." Chị Nhã nói thêm, ánh mắt nhìn My đầy tin tưởng. "Không phải vì chị nghĩ chị mạnh mẽ hơn ai, mà vì chị nghĩ, chỉ có tự mình đối diện, mình mới thật sự thấy được liệu mình có cần thứ gì đó bên ngoài giữ hộ hay không."
My gật đầu, những lời đó như tiếp thêm cho cô một chút can đảm cần thiết trước khi bước ra ngoài đêm tối. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi đã chứng kiến biết bao cuộc trò chuyện, biết bao đêm mất ngủ, biết bao khoảnh khắc yếu đuối lẫn mạnh mẽ của cô suốt bảy ngày qua, và cảm thấy một sự gắn bó kỳ lạ với nơi chốn tạm bợ này.
My gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ hai người bạn đồng hành đã cùng cô trải qua biết bao biến cố suốt những ngày qua. Cô đứng dậy, chuẩn bị đồ đạc đơn giản, một chiếc áo khoác mỏng, không mang theo gì khác.
"Chị đi bây giờ luôn hả?" Bảo Tín hỏi, đứng dậy theo.
"Ừ, chị nghĩ càng sớm càng tốt, trước khi chị mất can đảm." My đáp, cố nặn ra một nụ cười trấn an, dù trong lòng vẫn còn không ít lo lắng về những gì sắp đối diện.
Cả ba bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang tối, bước chân khe khẽ để không đánh thức những học viên khác đang ngủ say. Tới đầu con đường mòn dẫn ra giếng, Bảo Tín dừng lại đúng như đã hứa, đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng My đang khuất dần vào bóng tối phía trước.
"Cẩn thận nha chị." Cậu nói khẽ, dù biết My đã đi quá xa để nghe rõ, nhưng vẫn muốn gửi gắm lời nhắn nhủ đó vào màn đêm, hy vọng nó sẽ theo gió tới được với cô, tiếp thêm sức mạnh cho bước chân đang tiến dần về phía cuộc đối diện quan trọng nhất trong bảy ngày qua.
Cậu ngồi xuống bậc đá đầu con đường, kéo cao cổ áo chống lại cái lạnh đêm, mắt vẫn không rời khỏi hướng con đường My vừa đi. Xa xa, tiếng côn trùng đêm rả rích không ngớt, và trên bầu trời, chòm sao hình cái gàu mà cậu từng chỉ cho My hôm nào giờ đã lên cao, sáng rực giữa một vùng trời quang đãng hiếm hoi.
Cậu ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía con đường mòn tối om, tự nhủ với chính mình rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ ở đây, đúng như lời đã hứa, không rời đi cho tới khi thấy bóng My quay trở lại an toàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →