🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giếng Bà Cả hiện ra trước mắt My sau đoạn đường mòn quen thuộc, ánh trăng đêm nay rõ hơn hẳn mọi lần trước, chiếu một thứ ánh sáng bàng bạc xuống miệng giếng tối om, xuống tán cây đa cổ thụ với những rễ phụ buông dài như đang chờ đợi.

Bảy ngày trước, đứng ở cổng trại lần đầu, My còn là một cô gái run rẩy, mắt thâm quầng, tay cứ liên tục lần vào túi quần trống rỗng tìm kiếm thứ không còn ở đó. Giờ đây, đứng trước miệng giếng trong đêm cuối cùng này, cô cảm nhận rõ sự khác biệt trong chính cơ thể mình, một sự vững vàng mới, không phải vì đã quên đi nỗi đau, mà vì đã học được cách mang nó theo một cách khác.

My đứng lại trước miệng giếng, không ngồi xuống như những lần trước, chỉ đứng đó, thẳng lưng, hai tay buông thõng bên hông. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh của đêm cao nguyên tràn vào lồng ngực, rồi bắt đầu, chậm rãi, cố tình, gọi lại trong đầu toàn bộ ký ức về đêm biến cố.

Cô nhớ lại buổi tối đó, đang ngồi học bài trong phòng, điện thoại đặt cạnh, màn hình sáng lên liên tục. Cô nhớ dòng tin nhắn đầu tiên Huy gửi, cắt ghép từ cuộc trò chuyện riêng tư giữa hai người, khiến cô trông như đang thả thính người khác trong khi vẫn còn yêu anh. Cô nhớ cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi thấy dòng chữ đó xuất hiện trên story công khai, không phải chỉ gửi riêng cho cô.

Cô nhớ những bình luận đầu tiên xuất hiện, từ bạn bè chung, từ người quen sơ, rồi từ hàng trăm tài khoản lạ khi trang confession của trường đăng lại toàn bộ câu chuyện. Cô nhớ cảm giác không thể thở nổi khi đọc từng dòng bình luận, cảm giác cả thế giới đang nhìn mình như một kẻ dối trá, một kẻ không đáng tin.

Đau. Rất đau. Nhưng vẫn còn nguyên đó, không mờ nhạt, không trống rỗng như những ký ức nhỏ đã từng biến mất. My đứng lặng, để cho nỗi đau đó chảy qua mình, không né tránh, không chống cự, chỉ đơn giản là cảm nhận nó, trọn vẹn, như nó vốn là.

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên phía sau, My quay lại, thấy cô Tuệ đang tiến tới, có lẽ đã lo lắng không ngủ được, quyết định ra kiểm tra. Hai người nhìn nhau một lúc, không ai nói gì, rồi cô Tuệ bước tới, đứng cạnh My, cùng nhìn xuống miệng giếng tối đen.

"Con định làm gì?" Cô Tuệ hỏi khẽ, giọng không hề trách móc, chỉ mang một sự quan tâm chân thành.

"Con không thả hạt nào cả." My đáp, giọng vững vàng hơn cô tưởng mình có thể có. "Con chỉ muốn nói với nó một lần, cho rõ ràng."

Cô Tuệ gật đầu, lùi lại một bước, nhường không gian cho My, đứng đó như một nhân chứng thầm lặng.

My quay mặt về phía giếng, giọng cô cất lên, không lớn, nhưng rõ ràng, dứt khoát, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh lặng của đêm khuya.

"Tao biết mày không cố ý xấu xa gì." My nói, không phải với một sinh vật có ý chí, mà với chính cơ chế đã ăn sâu vào cuộc sống của biết bao người ở nơi này. "Nhưng ký ức đó là của tao. Dù nó đau, nó vẫn là một phần của tao, phần đã khiến tao mạnh mẽ hơn, đã dạy tao biết ai thật sự đứng về phía mình. Tao chọn giữ nó. Tao không cần mày giữ hộ nữa."

Không có gì đáp lại, không một tiếng động, không một gợn sóng bất thường nào trên mặt nước tối đen phía dưới. Chỉ có một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá cây đa phía trên, tạo ra một âm thanh xào xạc dịu dàng, như hơi thở của chính khu vườn chè đang lắng nghe.

My đứng đó, chờ đợi một điều gì đó, một dấu hiệu, một sự thay đổi, nhưng không có gì xảy ra cả. Và rồi, cô nhận ra, cảm giác nhẹ nhõm mà cô đang cảm thấy lúc này, không hề đến từ cái giếng, không đến từ bất kỳ phép màu nào. Nó đến từ chính bên trong cô, từ quyết định cô vừa tự tay đưa ra, từ việc cô vừa chọn đối diện thay vì trốn tránh.

Cô Tuệ bước lại gần hơn, đặt tay lên vai My, không nói gì, chỉ đứng đó cùng cô, hai người nhìn ra khoảng đồi chè tối om trải dài phía trước, nơi bầu trời phía đông đã bắt đầu hé lên một vệt sáng mờ nhạt đầu tiên, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.

"Con giỏi hơn cô nhiều." Cô Tuệ nói khẽ, giọng vừa tự hào vừa có chút chạnh lòng khi so sánh với chính hành trình của bản thân mình.

"Không phải giỏi hơn đâu cô." My lắc đầu, quay sang nhìn cô Tuệ. "Con chỉ may mắn có cô, có mọi người ở đây, giúp con nhận ra sớm hơn thôi. Nếu một mình, chắc con cũng đã chọn giống cô."

Cô Tuệ im lặng, siết nhẹ vai My, một cử chỉ không cần lời nói cũng đủ truyền tải trọn vẹn ý nghĩa. Xa xa, tiếng gà rừng bắt đầu gáy vang, báo hiệu bình minh đang tới gần, và trong không khí se lạnh của buổi sáng sớm cao nguyên, hai người đứng đó, mỗi người mang theo một hành trình riêng, nhưng giờ đây đã có một điểm chung: cả hai đều vừa học được, theo những cách rất khác nhau, rằng có những thứ đáng giá hơn sự nhẹ nhõm tức thời, dù phải trả giá bằng những đêm không ngủ được vì đau.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →