Bữa sáng cuối cùng của My tại trại được bày biện đầy đủ hơn thường lệ, xôi gấc đỏ tươi, chả lụa, và cả những chiếc bánh ú tro còn sót lại từ buổi gói bánh mấy hôm trước, như một bữa tiệc nhỏ chia tay không chính thức.
Nắng sớm chiếu xuyên qua tán cây bàng, rải những đốm sáng lung linh trên mặt bàn gỗ, và mùi xôi gấc thơm nồng hoà cùng mùi cà phê phin cô Tuệ vừa pha, tạo nên một không khí ấm cúng khác hẳn bữa sáng đầu tiên My từng ngồi đây, lặng lẽ và đầy phòng thủ. Cả nhóm học viên ngồi quây quần quanh bàn dài, tiếng cười nói rộn ràng hơn hẳn những bữa ăn trước, dù ai cũng biết đây là ngày cuối cùng của khoá học lần này. Khang liên tục kể lại chiến tích bắt cào cào hôm qua, khiến Hạ và Vy cười ngặt nghẽo, còn chị Nhã thì lặng lẽ chụp lại khoảnh khắc này trong trí nhớ, không có điện thoại để lưu giữ, nhưng ánh mắt chị sáng lên một niềm vui khó giấu.
Sau bữa ăn, khi mọi người còn đang dọn dẹp, cô Tuệ đứng dậy, gõ nhẹ vào ly nước để thu hút sự chú ý, gương mặt bà nghiêm túc nhưng bình thản, khác hẳn vẻ mệt mỏi của mấy ngày trước.
"Cô có một thông báo muốn chia sẻ với mọi người." Cô Tuệ nói, giọng chắc chắn. "Kể từ hôm nay, Trại Tĩnh Nguyên sẽ thay đổi một số quy trình quan trọng."
Cả bàn ăn im lặng, chăm chú lắng nghe.
"Thứ nhất, nghi thức gọi là 'Gửi trọn' sẽ chính thức không còn được đề xuất cho bất kỳ học viên nào nữa." Cô Tuệ tiếp tục, ánh mắt bà thoáng liếc qua thầy Kiên đang đứng gần đó, gương mặt anh lộ rõ sự phân vân, dù không phản đối ra mặt. "Thứ hai, từ nay, mọi học viên mới, trước khi tham gia Luật Giờ Lặng, sẽ được giải thích đầy đủ, rõ ràng về cách cơ chế thật sự vận hành, bao gồm cả những điều cô từng không chắc chắn."
My ngồi lặng người, cảm nhận được sức nặng và ý nghĩa của quyết định này, một sự thay đổi thể chế thật sự, không chỉ là lời hứa suông.
"Con nghĩ đây là quyết định đúng đắn." My nói khẽ, đủ để cô Tuệ nghe thấy.
Cô Tuệ gật đầu, ánh mắt bà tìm tới My giữa đám đông, mang một sự biết ơn thầm lặng. Thầy Kiên, đứng cạnh đó, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn còn chút do dự nhưng đã chấp nhận.
"Anh vẫn tin phương pháp này có thể giúp được nhiều người." Anh nói, hướng về phía cô Tuệ. "Nhưng anh hiểu, mọi người xứng đáng được biết đầy đủ sự thật trước khi chọn."
Cô Tuệ gật đầu, đặt tay lên vai thầy Kiên một cách trân trọng, công nhận sự chuyển biến trong suy nghĩ của anh, dù chưa hoàn toàn trọn vẹn.
Chị Vân đứng ở góc bếp, lắng nghe toàn bộ thông báo với một biểu cảm khó đọc, nụ cười quen thuộc trên môi chị lần này mang một sắc thái khác, không hẳn vui, cũng không hẳn buồn, chỉ như một sự chấp nhận lặng lẽ trước những thay đổi đang diễn ra xung quanh mình, dù bản thân chị có lẽ sẽ không bao giờ biết được đầy đủ câu chuyện của chính mình nữa.
My nhìn quanh bàn ăn, nhìn từng gương mặt đã trở nên thân thuộc suốt bảy ngày qua, cảm nhận một sự bình yên len lỏi trong lòng, không phải sự bình yên giả tạo đến từ việc quên đi, mà là sự bình yên thật sự đến từ việc biết rằng, dù mình rời đi, nơi này sẽ tốt hơn cho những người tới sau.
"Ăn nốt đi mọi người, xe đón My chắc trưa nay tới rồi đó." Chị Nhã nhắc, giọng vừa vui vừa có chút bịn rịn, đẩy thêm đĩa bánh ú tro về phía My.
Cả bàn lại rộn ràng tiếng cười nói, mỗi người tranh thủ nói thêm vài câu chuyện, vài lời chúc, trong khi ánh nắng buổi sáng cao nguyên chiếu rọi ấm áp qua khung cửa sổ, báo hiệu một ngày mới, và cũng là ngày cuối cùng của My tại nơi đã thay đổi cô nhiều hơn bất kỳ nơi nào khác trong đời.
Bảo Tín, ngồi cạnh My suốt bữa ăn, bất chợt lấy trong túi ra một sợi dây dù màu xanh lá, lặng lẽ đan vài mũi vụng về ngay tại bàn, dưới ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
"Làm gì vậy?" My hỏi, nhìn đôi tay lóng ngóng của cậu.
"Bí mật." Bảo Tín đáp, lè lưỡi, tiếp tục đan, không để lộ thêm gì, khiến My chỉ biết lắc đầu cười, gác lại sự tò mò để dành thời gian còn lại tận hưởng trọn vẹn không khí ấm áp cuối cùng bên bàn ăn quen thuộc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →