Trưa hôm đó, chiếc xe quen thuộc của mẹ xuất hiện ở cổng trại, đúng như lịch đã định, kết thúc bảy ngày mà My biết chắc mình sẽ không bao giờ quên, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra sau này.
Nắng trưa chiếu thẳng xuống sân đất, làm nổi bật màu xanh mướt của đồi chè bao quanh, một khung cảnh My đã quen thuộc tới mức gần như thấy tiếc nuối khi nghĩ tới việc sắp phải rời xa nó. Mẹ bước xuống xe, ánh mắt lộ rõ sự hồi hộp xen lẫn hy vọng khi nhìn thấy My đứng chờ ở sân, cùng với Bảo Tín, chị Nhã, và cả nhóm học viên khác đứng tiễn.
"Con..." Mẹ không nói hết câu, chỉ ôm chầm lấy My, giọng nghẹn ngào. "Con có khoẻ không?"
"Con khoẻ, mẹ ơi." My đáp, ôm mẹ thật chặt, cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc mà cô đã nhớ suốt bảy ngày qua.
Cô Tuệ tiến tới, trao đổi vài câu với mẹ về tình trạng của My, giọng bà điềm đạm, chuyên nghiệp nhưng ấm áp, khác hẳn vẻ căng thẳng của những ngày vừa qua. Thầy Kiên đứng cạnh, gật đầu chào mẹ My, nụ cười trên môi anh đã thoải mái hơn nhiều so với buổi tối căng thẳng mấy hôm trước.
Tới lượt cô Tuệ đưa lại chiếc hộp gỗ nhỏ đựng điện thoại của My, mở khoá, lấy ra chiếc điện thoại đã im lìm suốt bảy ngày, đưa cho cô bằng cả hai tay, một cử chỉ trang trọng bất ngờ.
"Cảm ơn con đã tin tưởng cô, dù chỉ là bất đắc dĩ lúc đầu." Cô Tuệ nói, giọng chân thành. "Con đã dạy cho cô nhiều điều, hơn bất cứ học viên nào từng qua đây."
My đón lấy điện thoại, cảm nhận sự quen thuộc của nó trong lòng bàn tay, nhưng lần này không có cảm giác thôi thúc phải mở lên ngay lập tức như trước đây.
Chị Kim Anh, đứng ở góc sân, cũng tới chào tạm biệt My trước khi cô lên xe. "Chị vẫn sẽ làm việc với cô Tuệ để mở rộng mô hình." Chị nói, giọng đã khác hẳn sự thực dụng của những ngày đầu. "Nhưng lần này, theo đúng cách cô Tuệ vừa thông báo, minh bạch hết, không giấu giếm gì nữa. Cảm ơn em đã giúp chị nhìn ra điều đó."
"Chúc chị làm tốt." My đáp, mỉm cười thật lòng, không còn chút dè chừng nào như buổi đầu gặp mặt.
Trước khi lên xe, Bảo Tín chạy tới, tay cầm một chiếc vòng dây dù màu xanh lá, hơi méo mó nhưng rõ ràng là thành quả của buổi sáng cặm cụi đan lén lút.
"Cho chị nè." Cậu đưa chiếc vòng cho My, giọng ngượng ngùng hiếm thấy. "Coi như... trả lễ cái vòng chị đan cho em bữa trước."
My cầm chiếc vòng, đeo ngay vào cổ tay mình, mỉm cười thật lòng. "Đẹp lắm, cảm ơn em."
"Nhớ giữ liên lạc nha, đừng biến mất luôn đó." Bảo Tín nói, cố giữ giọng bình thường dù ánh mắt có chút bịn rịn.
"Chắc chắn rồi." My đáp, siết nhẹ tay cậu một cái trước khi quay sang ôm tạm biệt chị Nhã.
"Giữ sức khoẻ, và nhớ những gì mình học được ở đây nha em." Chị Nhã dặn dò, mắt cũng đỏ hoe không kém.
My gật đầu, lên xe, ngồi cạnh mẹ, nhìn qua cửa kính, vẫy tay chào mọi người đang đứng tiễn ở sân. Xe từ từ lăn bánh, rời khỏi cổng trại, hướng ra con đường đất đỏ quen thuộc.
My cầm điện thoại trong tay, nhìn màn hình đen, nhưng không vội bấm mở khoá ngay. Cô để nó nằm yên trong lòng bàn tay thêm một lúc, nhìn ra khung cảnh đồi chè đang lùi dần phía sau, cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc chuyển giao này trước khi để công nghệ bước trở lại vào cuộc sống của mình.
Khi xe ra tới đoạn đường có sóng trở lại, màn hình điện thoại sáng lên, hàng loạt thông báo dồn dập hiện ra. My lướt qua nhanh, không dừng lại đọc từng cái, chỉ mở ứng dụng nhắn tin, gõ một dòng ngắn gọn gửi cho mẹ, dù mẹ đang ngồi ngay cạnh mình.
Con sắp về tới nhà rồi mẹ.
Cô gửi đi, không phải để thanh minh với ai, không phải để kiểm tra xem có ai nhắc tên mình không, chỉ đơn giản là một tin nhắn bình thường, một cách kết nối lành mạnh cô vừa chọn cho chính mình.
Xe chạy ngang qua một khúc cua, từ đó vẫn có thể nhìn thấy Trại Tĩnh Nguyên nhỏ dần phía sau, ẩn hiện giữa những đồi chè xanh mướt. My không quay đầu nhìn lại, nhưng cô biết chắc, mình sẽ nhớ đúng những gì cần nhớ về nơi này, không thiếu, không thừa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →