🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn tháng sau, một buổi sáng đầu năm mới, My ngồi trong giảng đường trường cao đẳng y tế, tay ghi chép bài giảng về giải phẫu, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, tính toán thời gian tới giờ nghỉ trưa để gọi điện cho một người bạn.

Cuộc sống của cô đã ổn định lại theo một nhịp điệu mới, khác hẳn những tháng ngày hỗn loạn của mùa hè năm ngoái. Cô vẫn dùng điện thoại, vẫn lướt mạng xã hội, nhưng đã học được cách tắt thông báo ngoài những khung giờ cố định, học được cách không kiểm tra xem ai đã "thả tim" bài đăng mới nhất của mình ngay khi vừa đăng lên.

Nhóm bạn mới của cô ở trường, những người chưa từng biết tới drama mùa hè năm ngoái, mang lại cho cô một cảm giác được bắt đầu lại theo một cách lành mạnh hơn, không phải bằng cách xoá bỏ quá khứ, mà bằng cách bước tiếp với một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình.

Thỉnh thoảng, khi tình cờ lướt qua một dòng trạng thái cũ, hay một tấm ảnh nào đó gợi nhớ về Huy, My vẫn cảm thấy một chút gợn đau, nhưng không còn là cơn hoảng loạn khiến cô mất ngủ cả tuần liền như trước nữa. Cô học được cách để nỗi đau đó tồn tại song song với cuộc sống hiện tại, không cần phải xoá bỏ, cũng không cần phải để nó chi phối mọi quyết định.

Với Bin, mối quan hệ giữa hai chị em cũng trở nên gắn bó hơn hẳn, My thường xuyên hỏi han, nhắc nhở em trai về việc cân bằng thời gian chơi game, không phải bằng giọng điệu cấm đoán, mà bằng những câu chuyện thật cô đã trải qua, khiến Bin lắng nghe nghiêm túc hơn hẳn so với những lời răn dạy suông của người lớn khác.

Giờ nghỉ trưa, My ra hành lang, gọi video cho Bảo Tín, người vẫn giữ liên lạc đều đặn suốt bốn tháng qua, kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, đôi khi chỉ đơn giản là than phiền về bài tập ở trường.

"Chị My, Tết này chị có ghé Bảo Lộc không?" Bảo Tín hỏi qua màn hình, giọng vẫn tưng tửng như ngày nào.

"Có chứ, mẹ chị với Bin cũng muốn đi cùng, coi như một chuyến du lịch nhỏ." My đáp, mỉm cười khi nghĩ tới chuyến đi sắp tới.

Vài ngày sau, đúng như đã hẹn, My cùng mẹ và Bin lái xe lên Bảo Lộc vào dịp gần Tết, không phải với tư cách một học viên, mà như một vị khách cũ ghé thăm. Đồi chè vẫn xanh mướt như cô nhớ, sương sớm vẫn dày đặc phủ khắp con đường đất đỏ dẫn vào Trại Tĩnh Nguyên.

Cô Tuệ ra đón, gương mặt bà rạng rỡ hơn hẳn lần cuối My gặp, kể cho cô nghe về những thay đổi tại trại, về quy trình minh bạch mới đã giúp nhiều gia đình tin tưởng hơn, về việc thầy Kiên giờ đây đã hoàn toàn ủng hộ cách làm mới, thậm chí còn chủ động đề xuất thêm nhiều cải tiến khác.

Bảo Tín chạy ra từ trong nhà, giờ đây cao hơn hẳn, dáng người đã bớt gù đi nhiều, nở nụ cười thật tươi khi thấy My. Chị Nhã cũng ghé qua thăm đúng dịp đó, mang theo chồng chị, giới thiệu với My như một minh chứng sống cho việc mọi thứ đã ổn thoả.

Buổi chiều, My một mình đi bộ ra phía Giếng Bà Cả, đứng trước miệng giếng quen thuộc, không mang theo hạt gỗ nào, chỉ đơn giản là muốn nhìn lại nơi đã chứng kiến biến chuyển lớn nhất trong đời cô.

Cô Tuệ, từ xa, nhìn theo bóng My đứng bên giếng, khẽ gật đầu, một cử chỉ công nhận thầm lặng cho hành trình mà cả hai đã cùng nhau trải qua.

Chiều hôm đó, cả nhóm quây quần ăn tối cùng nhau trong không khí ấm cúng của những ngày giáp Tết, Bảo Tín khoe với My rằng cậu đã đăng ký học thêm lớp lập trình, dự định sau này làm những trò chơi tử tế hơn, thay vì chỉ chìm đắm trong việc chơi game. Chị Nhã kể về dự định sắp có em bé, ánh mắt chị sáng ngời hạnh phúc khi nhắc tới cuộc sống mới đang chờ đợi phía trước.

Bữa tối kéo dài tới khuya, đầy ắp tiếng cười, những câu chuyện cũ được nhắc lại, những dự định mới được chia sẻ, và trong khoảnh khắc đó, My cảm nhận rõ ràng, mối dây liên kết giữa những con người từng cùng nhau trải qua bảy ngày đặc biệt ấy, không hề phai nhạt theo thời gian, mà còn trở nên bền chặt hơn.

Sáng hôm sau, trước khi cả nhà rời khỏi Bảo Lộc để về lại thành phố, My dậy sớm, một mình bước ra khoảng sân trước nhà nghỉ nhỏ nơi gia đình cô đang lưu trú, đứng ngắm màn sương dày đặc phủ khắp thung lũng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua, nhuộm vàng cả một vùng trời.

Cô mở khoá điện thoại, không phải để tìm xem ai nhắc tên mình, mà để chụp một tấm ảnh sương sớm gửi cho bố, biết chắc lần này mình sẽ nhớ được cảm giác đang đứng đây, bất kể có ai bấm tim hay không.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện