🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối cùng ngày, phòng Mai yên tĩnh hơn hẳn không khí ồn ào của hội trường vài giờ trước, chỉ có ánh đèn bàn học chiếu xuống một mẫu đơn mới cô vừa tải về và in ra: "Đơn xin xóa vĩnh viễn mô hình cá nhân hóa".

Mai đọc lại điều khoản liên quan một lần nữa, dù đã đọc qua không biết bao nhiêu lần trong những tuần vừa qua. Ngay cả khi đơn được chấp thuận, công ty vẫn giữ lại một bản dữ liệu đã ẩn danh hóa, vô thời hạn, dùng để "cải thiện sản phẩm chung". Không có cách nào lấy lại một trăm phần trăm những gì đã mất, đây là sự thật cô đã chấp nhận từ lâu, không còn hy vọng hão huyền nào về một giải pháp hoàn hảo.

Cô cũng biết rõ, việc xóa Sao đồng nghĩa với việc cô sẽ phải hoàn toàn dựa vào chính mình cho quãng thời gian ôn thi còn lại, không còn bất kỳ sự hỗ trợ nào, trong khi kỳ thi tốt nghiệp chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa. Điểm phiên đối chiếu vừa qua, dù cô đã cố gắng hết sức, vẫn thấp hơn nhiều so với mức cô từng đạt được khi còn dùng Sao đều đặn, và điều đó có thể ảnh hưởng tới hồ sơ xét tuyển học bạ cô đã dày công xây dựng từ đầu năm.

Cô cân nhắc tất cả những điều đó, không vội vàng, không để cảm xúc bốc đồng của buổi chiều dẫn dắt quyết định. Cô nghĩ tới thầy Cường đứng thẳng trước hội đồng, tới mẹ đứng dậy chất vấn giữa đám đông, tới Linh kiên nhẫn giảng lại từng bài cơ bản, tới Kiên với tật cắn móng tay và nỗi sợ chưa từng nói thành lời, tới chính bản thân cô lúc tay run trong phòng thi sáng thứ Ba.

Dòng khẩu hiệu dán trên tường phòng Lab hiện lên trong đầu cô lần cuối cùng: "Công cụ hỗ trợ, không làm thay năng lực của người học." Cô từng đọc câu đó hàng trăm lần mà không thật sự dừng lại suy nghĩ. Giờ đây, cô hiểu nó không sai, chỉ là câu đó chưa bao giờ nói cho cô biết ai là người phải canh giữ ranh giới ấy, và cái giá phải trả nếu không ai canh giữ nó.

Cô nghĩ tới câu hỏi mình từng đặt ra với Đức ở quán cà phê: "Vậy nghĩa là phần nào trong em vẫn còn là em?" Câu hỏi đó, tới giờ, cô vẫn chưa có câu trả lời trọn vẹn. Nhưng cô hiểu ra một điều: có lẽ câu trả lời không nằm ở việc tìm ra ranh giới rạch ròi giữa "em" và "không phải em", mà nằm ở việc cô có sẵn sàng bắt đầu lại, chấp nhận đi chậm, chấp nhận sai, để từ từ xây lại phần đã mất hay không.

Mai cầm bút, điền từng ô thông tin trên mẫu đơn: họ tên, ngày sinh, mã học sinh, lý do xin xóa. Ở ô lý do, cô không viết dài dòng, chỉ ghi một câu ngắn gọn: "Tôi muốn tự chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những gì tôi viết ra, kể cả khi nó chưa hoàn hảo."

Cô đọc lại câu đó một lần, không sửa gì thêm, vì đó đúng là điều cô muốn nói, không cần trau chuốt hơn.

Trong lúc Mai hoàn tất mẫu đơn, hệ thống công ty SAO tự động ghi nhận yêu cầu chuyển trạng thái tài khoản, khối dữ liệu cuối cùng trong hạn ngạch mười hai lần xuất hiện xuyên suốt câu chuyện của cô.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 28/03/2028, 21:47 Môn: Yêu cầu thay đổi trạng thái

Loại bài: Đơn xin xóa vĩnh viễn Thời lượng phiên: —

Xác thực giọng: đạt (xác nhận bằng giọng thật)

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: không có

Chỉ số tương đồng: 85% (chờ xóa vĩnh viễn)

Mai đặt bút xuống, nhìn tờ đơn đã điền đầy đủ trước mặt. Ngón trỏ tay phải cô đưa lên, gõ đúng ba nhịp lên mặt bàn gỗ, chậm rãi, rõ ràng, như một nghi thức nhỏ cô tự đặt ra cho chính mình trước khoảnh khắc quan trọng này.

Cô ký tên vào ô chữ ký, nét chữ chắc chắn, không run như những gì cô lo sợ trước đó. Cô gấp tờ đơn lại làm đôi, đặt nó cạnh chiếc điện thoại đã tắt màn hình, chuẩn bị mang tới phòng Lab nộp vào sáng mai.

Ngoài cửa sổ, đêm tháng Ba Hà Nội yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ đâu đó trong ngõ 121, và Mai ngồi đó thêm một lúc, không phải để do dự thêm gì nữa, mà chỉ để cảm nhận trọn vẹn cái tĩnh lặng hiếm hoi của khoảnh khắc vừa quyết định xong một điều quan trọng nhất trong suốt cả năm học.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →