Văn phòng công ty SAO sáng thứ Hai có một khu vực riêng dành cho xử lý yêu cầu xóa dữ liệu, nằm khuất ở cuối hành lang tầng ba, khác hẳn khu vực sảnh chính sang trọng nơi Mai từng gặp Trần Bảo Anh.
Mai tới đúng giờ hẹn, mang theo tờ đơn đã được phòng Lab của trường xác nhận và chuyển tiếp, cùng với thẻ học sinh để đối chiếu danh tính theo đúng quy trình. Đức đứng chờ sẵn ở cửa, tự nguyện nhận xử lý ca của cô dù đây không phải công việc thường ngày của anh, chỉ vì muốn đảm bảo mọi thứ được làm đúng và cẩn thận.
"Ngồi đây," Đức nói, chỉ vào chiếc ghế trước bàn làm việc của mình, màn hình máy tính đã mở sẵn giao diện xử lý yêu cầu.
Mai ngồi xuống, đưa tờ đơn cho Đức. Anh kiểm tra lại từng thông tin, đối chiếu với hệ thống, gõ vài thao tác trên máy tính.
"Anh sẽ giải thích lại một lần nữa những gì sẽ xảy ra, để em chắc chắn trước khi anh bấm xác nhận," Đức nói, giọng nghiêm túc. "Toàn bộ mô hình cá nhân hóa gắn với tài khoản của em sẽ bị vô hiệu hóa hoàn toàn, không thể khôi phục. Nhưng theo điều khoản, một bản dữ liệu đã ẩn danh hóa vẫn được lưu lại trong kho dữ liệu chung của công ty, không gắn tên em, dùng để huấn luyện các mô hình sau này."
"Em hiểu," Mai đáp, giọng chắc chắn.
"Sau khi xóa, em sẽ không còn quyền truy cập vào lịch sử các bài đã giao trước đây," Đức nói thêm, "kể cả những bài em muốn giữ lại làm kỷ niệm cũng sẽ mất, trừ khi em tự lưu lại trước khi anh bấm xác nhận."
Câu nói đó khiến Mai khựng lại một chút. Cô chưa nghĩ tới việc lưu lại những bài viết cũ, dù trong đó có cả bài đạt giải Cây Bút Trẻ, một phần ký ức của cô dù không hoàn toàn do cô viết ra. Cô suy nghĩ nhanh, rồi lắc đầu.
"Không cần đâu anh, em muốn xóa hết," Mai nói. "Nếu giữ lại, em sợ mình sẽ cứ phân vân mãi không dứt khoát được."
Đức gật đầu, tôn trọng quyết định của cô, không hỏi thêm gì. Anh gõ nốt vài thao tác cuối, một hộp thoại xác nhận hiện lên màn hình, yêu cầu Mai đọc to một câu xác thực bằng giọng lần cuối cùng.
Mai đọc to câu chữ hệ thống đưa ra, giọng cô vang lên rõ ràng trong căn phòng nhỏ. Đức bấm nút xác nhận, một thanh tiến trình chạy trên màn hình, rồi dừng lại ở dòng chữ "Hoàn tất. Tài khoản đã chuyển sang trạng thái đã xóa."
Cả hai ngồi im lặng một lúc, không ai nói gì. Mai cảm thấy một khoảng trống lạ lùng trong lòng, không hẳn là mất mát, cũng không hẳn là nhẹ nhõm hoàn toàn, mà là một cảm giác lấp lửng giữa hai trạng thái đó, khó gọi tên chính xác.
Đức in ra một tờ giấy xác nhận, đưa cho Mai. "Từ giờ, nếu em quên gì, không còn ai nhớ giúp em nữa đâu," anh nói, không phải để dọa, mà như một sự thật đơn giản anh muốn nhắc để Mai chuẩn bị tinh thần.
Mai cầm tờ giấy, gật đầu, cảm nhận rõ sức nặng của câu nói đó. "Em biết," cô đáp. "Nhưng ít nhất giờ những gì em quên hay nhớ đều là thật, không phải giả vờ nhớ nhờ ai đó khác."
Đức mỉm cười nhẹ, gật đầu đồng tình. Cả hai đứng dậy, bắt tay nhau, và Mai bước ra khỏi tòa nhà, mang theo tờ giấy xác nhận cùng một cảm giác trống rỗng lẫn nhẹ nhõm mà cô biết sẽ còn cần thời gian để hiểu trọn vẹn.
Đứng ngoài vỉa hè phố Duy Tân, nắng sáng chiếu dịu hơn hẳn mọi lần cô từng đứng đây trước đó. Cô gấp tờ giấy xác nhận, cất vào cặp hồ sơ cùng những bằng chứng khác, giờ đây tất cả đã trở thành một chương đã khép lại, không còn là vũ khí cần dùng tới nữa, chỉ còn là dấu vết của một hành trình cô đã đi qua.
Cô đứng đó thêm một lúc, nhìn dòng người qua lại trên phố, trước khi quay bước về phía bến xe buýt, chuẩn bị cho một buổi chiều còn nhiều việc phải làm: ôn bài, tự học, xây lại từng phần nhỏ của chính mình từ con số gần như bằng không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →