🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hội trường nhỏ của trường Việt Đô chiều thứ Sáu kê hai dãy ghế đối diện nhau, một bên là ban giám hiệu và đại diện công ty SAO, bên còn lại là một số phụ huynh và giáo viên được mời tham dự, trong đó có Hiên ngồi ở hàng ghế thứ hai.

Cuộc họp được triệu tập sau khi lá đơn kiến nghị của thầy Cường chính thức được ban giám hiệu xem xét, kèm theo toàn bộ bằng chứng Mai đã cung cấp. Đây là lần đầu tiên câu chuyện của Mai được trình bày công khai ở cấp độ nhà trường, không chỉ giữa vài cá nhân riêng lẻ như những lần trước.

Hiệu trưởng, một người phụ nữ lớn tuổi ít khi xuất hiện trực tiếp trong các buổi họp phụ huynh thông thường, ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt nghiêm nghị. Thầy Cường đứng lên trình bày, đọc lại toàn bộ nội dung lá đơn, trích dẫn từng bằng chứng cụ thể, giọng ông chắc chắn, không còn chút do dự nào như những lần đầu tiếp cận vấn đề.

"Đây không phải lỗi của riêng em học sinh nào," thầy Cường nói, kết thúc phần trình bày. "Đây là lỗ hổng của cả một hệ thống mà chúng ta đã tin tưởng quá mức mà chưa giám sát đủ kỹ."

Đại diện công ty SAO tham dự hôm nay không phải Trần Bảo Anh, mà là một luật sư nội bộ, phát biểu thận trọng, không phủ nhận các bằng chứng nhưng cũng không đưa ra cam kết cụ thể nào ngoài việc "công ty sẽ xem xét nội bộ và phản hồi bằng văn bản trong thời gian sớm nhất".

Một vài phụ huynh trong hàng ghế bắt đầu xì xào, có người tỏ ra lo lắng, có người bày tỏ sự tức giận vì đã tin tưởng đăng ký chương trình cho con mình mà không biết những gì đang thật sự diễn ra phía sau.

Hiên ngồi im lặng suốt phần lớn buổi họp, tay siết chặt vào nhau trên đùi. Nhưng khi luật sư công ty vừa dứt lời, bà bất ngờ đứng dậy, giọng run nhưng rõ ràng vang lên khắp hội trường.

"Tôi xin hỏi," Hiên nói, mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. "Con gái tôi ký hợp đồng này từ khi nào tôi mới hiểu rõ. Nhưng dữ liệu của con tôi, những bài viết của con tôi, giờ đang nằm ở đâu? Ai đang giữ nó? Và tôi, với tư cách phụ huynh, có quyền đòi lại nó không?"

Cả hội trường im lặng vài giây trước câu hỏi thẳng thắn đó, một câu hỏi chưa từng được đặt ra công khai như vậy trong suốt buổi họp. Mai ngồi ở hàng ghế học sinh, nhìn mẹ đứng đó, cảm giác vừa bất ngờ vừa xúc động dâng lên nghẹn cả cổ họng.

Đây là lần đầu tiên Mai thấy mẹ mình, người vốn luôn né tránh mọi thứ liên quan tới công nghệ vì sợ lộ ra sự không hiểu biết, đứng thẳng lưng chất vấn một vấn đề kỹ thuật phức tạp trước đông người như vậy.

Luật sư công ty lúng túng vài giây trước khi trả lời, viện dẫn lại các điều khoản trong hợp đồng về quyền sở hữu và quy trình xin xóa dữ liệu, câu trả lời đúng về mặt pháp lý nhưng không hề xoa dịu được sự bức xúc đang lan trong hội trường.

Hiệu trưởng lên tiếng, tuyên bố nhà trường sẽ thành lập một tổ công tác riêng để rà soát lại toàn bộ chương trình, đồng thời tạm dừng tuyển sinh mới cho tới khi có kết luận rõ ràng. Cuộc họp kết thúc mà không có quyết định dứt khoát nào được đưa ra ngay lập tức, đúng như nhịp độ thường thấy của mọi cuộc họp cấp trường.

Ra khỏi hội trường, Mai chạy tới ôm chầm lấy mẹ, không nói được lời nào, chỉ cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc và một niềm tự hào lớn lao dành cho người phụ nữ vừa dám đứng lên vì mình.

"Mẹ hỏi câu đó hay lắm," Mai nói, giọng vẫn còn nghẹn.

"Mẹ cũng không biết mình vừa nói gì nữa," Hiên đáp, cười gượng, tay vẫn còn hơi run. "Chỉ là mẹ không chịu được khi nghe cái ông luật sư nói vòng vo mãi không trả lời thẳng."

Thầy Cường đi ngang, dừng lại gật đầu chào hai mẹ con, ánh mắt có chút nhẹ nhõm hiếm thấy sau nhiều tuần căng thẳng. "Cảm ơn chị đã lên tiếng," ông nói với Hiên. "Có lẽ câu hỏi của chị sẽ khiến họ phải trả lời nghiêm túc hơn."

Hiên gật đầu, chưa hết bàng hoàng vì hành động vừa rồi của chính mình, nhưng trong ánh mắt bà, Mai nhận ra một sự vững vàng mới, thứ chưa từng xuất hiện rõ ràng như vậy trước đây.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →