🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng bộ môn Ngữ văn chiều thứ Tư vắng lặng sau giờ học chính, chỉ còn cô Hoài và Mai ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn dài giữa phòng, ánh nắng chiều nhạt dần qua khung cửa sổ.

Sau khi biết chuyện qua lời kể của thầy Cường, cô Hoài chủ động đề nghị kèm riêng Mai vài buổi trước phiên đối chiếu, dùng chính phương pháp cũ cô vẫn áp dụng suốt nhiều năm giảng dạy: ra đề, để học sinh tự viết trong thời gian giới hạn, không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào.

Ba ngày trước, Mai đã nộp đơn xin tạm ngưng sử dụng chương trình cho tới hết phiên đối chiếu, một bước trung gian trước khi cô đưa ra quyết định lớn hơn mà cô vẫn còn đang cân nhắc. Phòng Lab xác nhận đơn ngay hôm sau, không hỏi thêm lý do, chỉ yêu cầu cô ký xác nhận qua ứng dụng.

"Hôm nay viết bốn mươi lăm phút, đề tương tự dạng phiên đối chiếu sẽ ra," cô Hoài nói, đặt tờ đề bài trước mặt Mai, rồi đặt một chiếc đồng hồ bấm giờ nhỏ lên bàn.

Mai gật, cất điện thoại vào cặp theo đúng quy định, cầm bút, đọc đề. Đề bài yêu cầu viết một đoạn nghị luận về giá trị của sự chân thật, một chủ đề vừa quen vừa lạ với chính hoàn cảnh cô đang trải qua.

Cô bắt đầu viết, chậm rãi, tay run nhẹ vì áp lực thời gian. Ngón trỏ tay phải gõ ba nhịp lên mặt bàn trước khi viết mỗi đoạn mới, tật cũ từ cha cô dạy hồi nhỏ, giờ trở lại rõ rệt hơn bao giờ hết, như một điểm neo giúp cô lấy lại nhịp thở giữa những lúc bí ý.

Cô Hoài ngồi yên lặng phía đối diện, chấm bài của lớp khác trong lúc chờ, thỉnh thoảng liếc nhìn Mai với ánh mắt quan sát kín đáo, không gây áp lực nhưng vẫn đủ hiện diện để Mai cảm thấy có người đồng hành.

Bốn mươi lăm phút trôi qua, Mai viết được gần hết yêu cầu, dù còn vài chỗ cô biết chưa thật sự trau chuốt. Cô đặt bút xuống đúng lúc chuông báo hết giờ trên điện thoại cô Hoài reo lên.

"Nộp đây," cô Hoài nói, cầm lấy bài, đọc lướt qua một lượt trước khi đọc kỹ hơn, cây bút đỏ trong tay lơ lửng trên trang giấy.

Mai ngồi im, hồi hộp chờ đợi nhận xét, tim vẫn còn đập nhanh vì vừa trải qua bốn mươi lăm phút căng thẳng.

Cô Hoài đọc xong, đặt bài xuống, nhìn Mai với một nụ cười nhẹ, khác hẳn vẻ nghiêm túc lúc chấm bài.

"Câu này ngượng ngượng đúng không?" cô Hoài hỏi, chỉ vào một câu văn giữa đoạn hai, nơi Mai đã viết rồi gạch xóa, viết lại một cách vụng về.

"Dạ, em thấy chưa ổn lắm," Mai đáp, hơi ngại ngùng.

"Tốt," cô Hoài nói, giọng chắc nịch. "Đó là câu thật của em."

Câu nói đó khiến Mai khựng lại, rồi dần hiểu ra ý nghĩa sâu xa phía sau. Sự vụng về, sự chưa hoàn hảo, chính là dấu hiệu của một điều thật, khác hẳn sự trơn tru đáng ngờ cô từng thấy ở những bài viết có bàn tay của Sao can thiệp.

Sau buổi học, khi Mai đã ra về, hệ thống nội bộ công ty SAO tự động cập nhật một dòng dữ liệu mới, ghi nhận tình trạng tài khoản của cô.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 20/03/2028 Môn: Trạng thái tài khoản

Loại bài: Đơn xin tạm ngưng đã được xác nhận Thời lượng phiên: —

Xác thực giọng: không áp dụng

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: không có

Chỉ số tương đồng: 85% (đóng băng)

Dòng chữ "đóng băng" xuất hiện lần đầu tiên trong toàn bộ lịch sử tài khoản của Mai, đánh dấu một trạng thái mới, không còn tăng lên nữa nhưng cũng chưa hoàn toàn biến mất, giống hệt cảm giác lấp lửng mà chính Mai đang mang theo mỗi ngày.

Tối hôm đó, về tới nhà, Mai lấy vở ra viết tiếp bài tập được cô Hoài giao thêm, luyện thêm hai đề nữa trước khi đi ngủ. Ngón trỏ tay phải vẫn gõ ba nhịp trước mỗi đoạn văn mới, và lần này, cô để ý kỹ hơn tới cảm giác đó, trân trọng nó như một bằng chứng nhỏ nhưng chắc chắn rằng mình vẫn còn là chính mình, ít nhất ở phần cơ bản nhất.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →