🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu giờ sáng ngày 15 tháng 3, ánh nắng nhạt của mùa xuân Hà Nội len qua khe rèm cửa sổ, chiếu một vệt mỏng lên chiếc bánh kem nhỏ Hiên đã giấu sẵn trong tủ lạnh từ tối hôm qua.

Mai tỉnh dậy, nhận ra hôm nay là sinh nhật mình, ngày cô tròn mười tám tuổi. Không có gì khác biệt về mặt cảm giác so với những buổi sáng khác, nhưng cô biết rõ ý nghĩa pháp lý của cột mốc này: từ hôm nay, cô có quyền tự quyết định mọi việc liên quan tới bản thân mà không cần chữ ký của mẹ, kể cả việc dừng tham gia chương trình Học Đường Song Hành.

Cô nằm yên thêm vài phút trên giường, tay khẽ gõ ba nhịp lên tấm chăn mỏng, ôn lại trong đầu những gì mình đã trải qua suốt bảy tháng vừa rồi kể từ ngày khai giảng. Cảm giác như một quãng đường rất dài, dài hơn nhiều so với con số bảy tháng thực tế trên lịch.

Cô ngồi dậy, bước ra phòng khách, thấy Hiên đã dậy từ sớm, đang bày biện chiếc bánh kem nhỏ lên bàn, cắm một ngọn nến hình số mười tám.

"Chúc mừng sinh nhật con gái mẹ," Hiên nói, ôm chầm lấy Mai, giọng rưng rưng xúc động.

"Con cảm ơn mẹ," Mai đáp, ôm mẹ thật chặt, cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc.

Hai mẹ con ngồi xuống bàn, thổi nến, ăn sáng cùng nhau trước khi Mai đi học. Nhưng Mai biết, hôm nay không thể chỉ đơn giản là một buổi sáng sinh nhật bình thường. Cô đã chuẩn bị tinh thần từ nhiều ngày trước cho cuộc trò chuyện này.

"Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ một chuyện," Mai nói, đặt tách trà xuống, giọng nghiêm túc hơn hẳn không khí vui vẻ vừa rồi.

Hiên nhìn con gái, nhận ra có điều gì đó quan trọng sắp được nói ra, gật đầu, im lặng chờ đợi.

Mai kể lại toàn bộ câu chuyện, từ dấu phẩy lạ trong bài đạt giải, tới những phát hiện dần dần, tới cuộc gặp với Trần Bảo Anh, tới con số tám mươi lăm phần trăm, tới lá đơn kiến nghị đã có tên cô. Cô kể chậm rãi, đầy đủ, không giấu diếm bất cứ điều gì, như một lời giải thích cô nợ mẹ từ lâu.

Hiên nghe, khuôn mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang lo lắng, rồi sang một biểu cảm khó gọi tên, pha trộn giữa đau lòng và một điều gì đó giống như sự tự trách.

Khi Mai kể xong, cả hai im lặng một lúc lâu. Hiên không nói gì ngay, chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình, những vết chai quen thuộc từ nhiều năm bán vải.

"Mẹ giận mẹ," Hiên nói cuối cùng, giọng nghẹn lại, "vì mẹ chưa từng mở cái sổ điểm điện tử đó một lần nào. Mẹ chỉ nghe con kể miệng, chưa bao giờ tự mình kiểm tra kỹ."

Câu nói đó khiến Mai bất ngờ hơn cả một trận la mắng mà cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận. Cô không ngờ mẹ lại quay mũi trách móc vào chính bản thân mình thay vì con gái.

"Mẹ không có lỗi gì cả," Mai nói vội, nắm lấy tay mẹ. "Con mới là người quyết định dùng nó, không phải mẹ."

"Nhưng mẹ là người ký hợp đồng đầu tiên," Hiên đáp, "mẹ đáng ra phải đọc kỹ, phải hỏi kỹ hơn, không phải chỉ vì tin trường mà ký ngay."

Hai mẹ con ngồi im lặng thêm một lúc, để những cảm xúc lắng xuống. Mai lấy từ cặp ra tờ đơn xin dừng chương trình cô đã viết sẵn từ tối hôm trước, đặt lên bàn.

"Từ hôm nay con đủ mười tám tuổi, con có thể tự ký đơn này mà không cần chữ ký của mẹ," Mai nói. "Nhưng con muốn mẹ biết trước, muốn mẹ nghe từ chính con, không phải qua ai khác."

Hiên nhìn tờ đơn, rồi nhìn con gái, gật đầu chậm rãi. "Con làm điều con thấy đúng đi," bà nói, giọng đã lấy lại phần nào sự vững vàng. "Mẹ ở đây, dù chuyện gì xảy ra."

Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Mai, một cử chỉ quen thuộc từ hồi Mai còn nhỏ. "Nhưng mẹ muốn hỏi con một câu, con làm việc này vì con thật sự muốn vậy, hay vì con đang giận dữ, muốn trả đũa ai đó?"

Mai suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, không muốn nói dối chính mình lẫn mẹ trong khoảnh khắc quan trọng này. "Con nghĩ cả hai mẹ ạ. Nhưng phần nhiều hơn là con muốn lấy lại cái gì đó đã mất, dù con biết sẽ phải trả giá."

Hiên gật đầu, không nói thêm gì, chỉ ôm lấy con gái một lần nữa, xiết chặt hơn lần đầu tiên trong buổi sáng hôm đó. Ngoài cửa sổ, tiếng loa phường bắt đầu phát bản tin sáng, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu, cả cho Hà Nội lẫn cho riêng cuộc đời Mai.

Hết Chương 51

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 52
← TrướcTiếp →