🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng họp công ty SAO sáng thứ Bảy có thêm ba chiếc ghế so với lần Mai tới trước đây, đủ chỗ cho cả Mai, Đức, và thầy Cường ngồi cùng một phía bàn dài, đối diện Trần Bảo Anh.

Cuộc gặp này do thầy Cường chủ động sắp xếp, sau khi ông gửi lá đơn kiến nghị lên ban giám hiệu và yêu cầu một buổi làm việc trực tiếp với đại diện công ty trước khi mọi việc leo thang thêm. Cuối cùng, sau nhiều đêm suy nghĩ, Mai đã đồng ý để tên mình vào lá đơn, quyết định đưa ra chỉ hai ngày trước buổi gặp này.

Bảo Anh đồng ý gặp, vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm quen thuộc, dù ánh mắt bà nghiêm túc hơn hẳn lần trước. Một trợ lý mang vào bốn ly nước, đặt xuống bàn rồi lặng lẽ rời phòng, khép cửa kính lại phía sau.

"Cảm ơn mọi người đã tới," Bảo Anh mở lời, nhìn lần lượt từng người. "Thầy Cường nói muốn trao đổi thẳng thắn, chị sẵn sàng nghe."

Thầy Cường lấy ra tập hồ sơ Mai và Đức đã chuẩn bị, trình bày lần lượt từng bằng chứng: dấu phẩy lạ trong bài đạt giải, đoạn văn dùng trong demo không xin phép, điều khoản sở hữu dữ liệu vĩnh viễn, và kế hoạch dùng hồ sơ Mai làm gương mặt đại diện mà không có sự đồng ý rõ ràng.

Bảo Anh nghe hết, không ngắt lời, thỉnh thoảng gật đầu như đang ghi nhận từng điểm. Khi thầy Cường trình bày xong, bà im lặng một lúc, nhìn xuống tập hồ sơ trước mặt.

"Chị không phủ nhận những gì thầy vừa nói," Bảo Anh nói, giọng vẫn ôn tồn không đổi. "Tất cả đều đúng sự thật, về mặt dữ liệu."

"Vậy chị nhận sai chứ?" thầy Cường hỏi thẳng, giọng có phần căng thẳng hơn thường lệ.

Bảo Anh lắc đầu nhẹ, ánh mắt không hề né tránh. "Chị không nghĩ chị đã làm gì sai. Chị nghĩ chị chưa hỏi đủ kỹ những gì đáng ra phải hỏi."

Câu trả lời đó khiến cả phòng im lặng một lúc. Mai cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc, giống hệt cảm giác cô từng có ở lần gặp trước, khi đối diện với một logic hoàn toàn hợp lý nhưng không hề chạm được vào cảm xúc thật của người đang chịu ảnh hưởng.

"Chị Bảo Anh," thầy Cường nói, giọng trầm xuống, gần như là một lời tâm sự hơn là chất vấn. "Công cụ hỗ trợ, không làm thay năng lực của người học. Tôi tin câu đó suốt nhiều năm nay, tin thật lòng. Nhưng tôi chưa từng hỏi ai đang làm thay ai cái phần còn lại, cho tới khi em học sinh này chỉ cho tôi thấy."

Bảo Anh nhìn thầy Cường, im lặng một lúc lâu, biểu cảm khó đọc trên khuôn mặt vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh.

"Chị sẽ cho đội ngũ rà soát lại quy trình," Bảo Anh nói cuối cùng, "và tạm dừng kế hoạch dùng hồ sơ của em Mai cho tới khi có quyết định chính thức."

"Còn học kỳ sau thì sao? Còn những học sinh khác đang dùng chương trình này?" Mai lên tiếng, lần đầu tiên chủ động nói trong buổi gặp, giọng run nhưng kiên quyết.

Bảo Anh nhìn Mai, ánh mắt không hề khó chịu trước sự chất vấn trực diện đó. "Chị sẽ cân nhắc mọi ý kiến em đưa ra. Chị không hứa trước sẽ thay đổi tất cả ngay lập tức, nhưng chị hứa sẽ không phớt lờ."

Cuộc gặp kết thúc sau đó không lâu, không có ai thắng rõ ràng, không có lời xin lỗi chính thức nào được nói ra, chỉ có sự thật được đặt thẳng lên bàn giữa hai bên. Cả nhóm đứng dậy, bắt tay theo phép lịch sự, rồi cùng bước ra khỏi tòa nhà.

Ngoài trời, nắng sáng chiếu chói chang xuống phố Duy Tân. Đức đi cạnh Mai vài bước, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn cô như muốn hỏi liệu cô có ổn không. Mai gật nhẹ, ra hiệu mình vẫn ổn, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc sau cuộc đối chất vừa rồi.

Thầy Cường dừng lại, quay sang Mai, nói đúng một câu trước khi mỗi người tách ra đi về hướng riêng của mình.

"Thầy sẽ nộp đơn đó, có tên em hay không cũng được."

Mai nhìn thầy, gật đầu. "Tên em đã có trong đó rồi thầy ạ. Em quyết định từ hai hôm trước."

Thầy Cường nhìn cô một lúc, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa cảm phục, rồi khẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ vỗ nhẹ lên vai cô một cái trước khi quay người bước về phía bãi đỗ xe, dáng đi thẳng hơn hẳn lúc bước vào tòa nhà.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →