Văn phòng thầy Cường chiều thứ Hai có thêm một chiếc đèn bàn mới, ánh sáng trắng chiếu rõ lên chồng giấy tờ xếp gọn gàng trên mặt bàn, khác hẳn không khí trầm lắng của những lần Mai từng ghé qua trước đây.
Lần này, chính thầy Cường chủ động gọi Mai lên, giọng qua loa nội bộ có phần gấp gáp hơn thường lệ. Mai vội thu xếp sách vở, xin phép cô giáo bộ môn ra ngoài, bước nhanh qua hai dãy hành lang để tới văn phòng thầy đúng giờ hẹn.
Khi Mai bước vào, thầy đã đứng dậy, ra hiệu mời cô ngồi, rồi đẩy về phía cô một tập giấy dày, trang đầu tiên ghi tiêu đề "Đơn kiến nghị rà soát chương trình Học Đường Song Hành".
"Thầy đã soạn được vài hôm nay," thầy Cường nói, giọng có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định. "Thầy muốn em xem qua trước khi thầy gửi chính thức."
Mai cầm lấy tập giấy, đọc lướt qua. Nội dung trình bày chi tiết những vấn đề thầy đã tự tìm hiểu thêm sau cuộc trò chuyện đầu tiên với Mai: sự thiếu minh bạch trong việc thông báo cho giáo viên bộ môn, lỗ hổng trong cơ chế phiên đối chiếu không tính điểm chính thức, và đề nghị nhà trường xem xét lại toàn bộ thỏa thuận với công ty SAO.
"Thầy viết kỹ quá," Mai nói, thật sự ấn tượng trước mức độ chi tiết của lá đơn.
"Thầy dằn vặt nhiều đêm rồi," thầy Cường đáp, giọng trầm xuống. "Thầy vẫn tin vào mục đích ban đầu của chương trình, nhưng thầy không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang xảy ra nữa."
Ông rót cho mình một cốc nước, uống một ngụm, như đang cố trấn tĩnh lại cảm xúc đang dâng lên. "Thầy xuất thân từ một gia đình khó khăn, nhờ học bổng mới lên được Hà Nội học sư phạm. Thầy luôn nghĩ công nghệ này sẽ giúp những học sinh như Kiên có cơ hội công bằng hơn. Thầy không ngờ nó lại kéo theo những hệ quả thế này."
Ông nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều đang nhuộm vàng những tán cây trong sân trường, im lặng một lúc trước khi tiếp tục.
Mai lắng nghe, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời thầy nói, không phải kiểu phân trần để bào chữa, mà là một sự tự vấn thật lòng của một người vừa nhận ra niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm có những lỗ hổng chưa từng lường trước.
"Thầy muốn hỏi em một câu," thầy Cường nói, nhìn thẳng vào mắt Mai. "Em có sẵn sàng để tên mình trong lá đơn này không? Là người trực tiếp trải nghiệm và cung cấp bằng chứng?"
Câu hỏi đó khiến Mai im lặng. Để tên mình vào một lá đơn chính thức nghĩa là công khai hóa hoàn toàn câu chuyện của cô trước ban giám hiệu, có thể trước cả những người khác nữa nếu lá đơn được chuyển lên các cấp cao hơn. Đây không còn là chuyện riêng giữa cô, Đức và thầy Cường nữa.
"Em... em cần suy nghĩ thêm ạ," Mai đáp, giọng có chút do dự.
"Được," thầy Cường gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng hay thúc ép. "Thầy tôn trọng quyết định của em, dù em chọn gì. Thầy sẽ nộp đơn này trong vài ngày tới, có tên em hay không, thầy vẫn sẽ làm."
Câu nói đó khiến Mai cảm động sâu sắc, nhận ra thầy Cường đã sẵn sàng đứng ra một mình nếu cần, không đặt gánh nặng buộc cô phải quyết định ngay lập tức. Cô cảm ơn thầy, xin phép ra về, mang theo tập giấy photocopy lá đơn để đọc kỹ hơn ở nhà.
Bước ra khỏi văn phòng, Mai đi chậm rãi dọc hành lang, tay ôm tập giấy sát vào ngực. Cô nhớ lại hình ảnh thầy Cường ở buổi họp phụ huynh hồi đầu năm, tự tin trình bày về chương trình như một niềm tự hào, khác hẳn dáng vẻ trầm tư của ông lúc này. Con người có thể thay đổi nhanh tới vậy, cô nghĩ, khi họ dám nhìn thẳng vào sự thật thay vì né tránh nó.
Đầu óc cô vẫn còn ngổn ngang với câu hỏi thầy vừa đặt ra, một câu hỏi cô biết mình sẽ phải trả lời trong những ngày tới, không thể trì hoãn mãi được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →