🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng Lab Song Hành sáng thứ Bảy đông đủ học sinh khối 12, thầy Cường đứng trước bảng, thông báo lịch phiên đối chiếu lớn cuối kỳ, sự kiện thường niên mà năm nay mang một ý nghĩa khác hẳn với riêng Mai.

"Phiên đối chiếu sẽ diễn ra vào thứ Ba tuần sau," thầy Cường nói, giọng nghiêm túc như mọi lần công bố thông tin quan trọng. "Các em làm bài dưới sự giám sát trực tiếp, không được sử dụng bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, đúng quy định của chương trình."

Cả phòng xì xào bàn tán, vài học sinh tỏ ra lo lắng vì đã quen với việc dùng Sao cho phần lớn bài tập, giờ phải tự làm hoàn toàn trong một khoảng thời gian giới hạn khiến không ít người cảm thấy áp lực. Một bạn ngồi gần Mai thì thầm với người bên cạnh, lo lắng không biết mình còn nhớ được bao nhiêu kiến thức nền sau cả học kỳ dựa dẫm.

Mai ngồi ở hàng cuối, lắng nghe, tay siết chặt cây bút. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho phiên này từ lâu, nhưng nghe thông báo chính thức vẫn khiến tim cô đập nhanh hơn.

Sau buổi thông báo, Mai mở điện thoại kiểm tra lại tài khoản, thói quen cô vẫn giữ đều đặn từ nhiều tuần nay. Một thông báo mới hiện lên, khác với những gì cô từng thấy trước đây.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 17/02/2028 Môn: Hệ thống tự động

Loại bài: Thông báo gợi ý sử dụng Thời lượng phiên: —

Xác thực giọng: không áp dụng

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: giảm 78% tần suất trong 2 tuần gần nhất

Chỉ số tương đồng: 85% (không đổi)

Bên dưới dòng dữ liệu đó là một thông báo bật lên trên ứng dụng: "Chúng tôi nhận thấy bạn đã giảm sử dụng gần đây. Hãy tiếp tục sử dụng SAO để duy trì tiến độ học tập của bạn!"

Mai đọc dòng thông báo đó, cảm giác rợn nhẹ dâng lên. Không ai ra lệnh cho hệ thống gửi thông báo này, nó tự động vận hành, tự động nhận diện sự thay đổi trong hành vi của cô và cố gắng kéo cô quay lại quỹ đạo cũ, như một cỗ máy được lập trình để giữ chân người dùng, hoàn toàn không có ác ý cụ thể nào, chỉ đơn thuần làm đúng chức năng được thiết kế.

Cô nhìn dòng thông báo đó một lúc lâu, ngón tay lơ lửng trên màn hình. Nếu là vài tháng trước, có lẽ cô sẽ bấm vào, thấy nó như một lời nhắc nhở hữu ích. Nhưng giờ đây, sau tất cả những gì đã trải qua, nó chỉ khiến cô thấy rõ hơn bản chất thật của hệ thống mình đang đối diện.

Cô bấm vào nút đóng thông báo, không trả lời, không tương tác gì thêm. Đây là lần đầu tiên cô chủ động phớt lờ một gợi ý từ Sao, một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài đơn giản của nó.

Vy, ngồi cạnh, thấy Mai nhìn điện thoại chăm chú, tò mò hỏi. "Gì vậy? Thông báo bài tập à?"

"Không có gì," Mai đáp, tắt màn hình, cất điện thoại vào túi. "Chỉ là quảng cáo thôi."

Vy nhún vai, không hỏi thêm, quay lại thu dọn sách vở của mình. Mai liếc nhìn bạn một lúc, tự hỏi liệu Vy có bao giờ nhận được thông báo tương tự, hay chỉ số tương đồng của bạn cũng đang âm thầm tăng lên mỗi ngày mà không ai nhắc tới.

Cô đứng dậy, thu dọn sách vở, chuẩn bị ra về. Ngoài hành lang, ánh nắng sáng thứ Bảy chiếu rọi qua khung cửa sổ, và Mai bước đi với một quyết tâm âm thầm đang lớn dần trong lòng, dù cô vẫn chưa hình dung rõ ràng những bước tiếp theo sẽ dẫn mình tới đâu.

Trên đường ra bãi xe, cô đi ngang qua tấm bảng dán ngay cửa phòng Lab, nơi từng ghi tên cô vào ngày khởi tạo hồi đầu năm học. Cô dừng lại nhìn tấm bảng một lúc, danh sách giờ đã dài thêm rất nhiều tên mới so với ngày đó, và cô tự hỏi trong số những cái tên ấy, có bao nhiêu người đang trải qua đúng những gì cô đã trải qua mà chưa hề hay biết.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →