Bếp nhỏ nhà Mai thơm mùi lá dong tươi, tối thứ Ba, hai mẹ con ngồi xếp bằng trên tấm chiếu trải giữa phòng, chuẩn bị gói bánh cho ngày giỗ cha sắp tới.
Hiên đã ngâm nếp từ chiều, đậu xanh đãi vỏ để riêng trong một cái thau nhỏ, thịt ba chỉ ướp gia vị thơm nức mùi tiêu. Trên bàn thờ nhỏ kê góc phòng, tấm ảnh cha Mai đã cũ, khung ảnh gỗ sờn màu theo năm tháng, được lau chùi sạch sẽ chuẩn bị cho ngày giỗ. Mai ngồi cạnh mẹ, học cách gấp lá, tay còn vụng về dù đây không phải lần đầu cô phụ mẹ chuẩn bị giỗ.
Ngoài trời, mưa xuân lất phất rơi ngoài ngõ, không khí se lạnh còn sót lại của những ngày cuối tháng Hai, xen lẫn tiếng radio nhỏ phát chương trình cải lương mẹ vẫn thích nghe mỗi tối. "Con giữ lá thế này, gấp mép vào trước," Hiên hướng dẫn, tay thoăn thoắt tạo hình chiếc bánh vuông vắn.
Mai làm theo, chiếc bánh đầu tiên méo mó, nếp tràn ra ngoài một góc. Hiên cười, không trách, chỉ nhẹ nhàng sửa lại giúp con.
"Từ từ thôi, năm nào con cũng làm, mỗi năm lại khá lên một chút," Hiên nói, giọng ấm áp.
Hai mẹ con vừa gói bánh vừa trò chuyện, Hiên kể thêm một kỷ niệm về cha Mai, lần ông đưa cả nhà đi chơi công viên nhân dịp sinh nhật Mai tròn năm tuổi, dù lương công nhân bảo trì điện của ông không dư dả gì nhiều.
"Ba con tiết kiệm cả tháng để mua vé vào cửa," Hiên kể, tay vẫn không ngừng gói bánh. "Ông ấy bảo con nít chỉ có một lần năm tuổi thôi."
Mai nghe, mỉm cười, dù không nhớ rõ chi tiết kỷ niệm đó, chỉ nhớ mang máng cảm giác ấm áp của một buổi chiều nào đó rất xa trong ký ức. Cô luôn thích những lúc mẹ kể chuyện về cha, những mảnh ghép nhỏ giúp cô hiểu thêm về người đàn ông cô đã mất khi còn quá nhỏ để lưu giữ nhiều ký ức trực tiếp.
Sau một lúc gói bánh trong im lặng thoải mái, Mai quyết định kể sơ cho mẹ nghe về những gì đang xảy ra ở trường, chọn cách nói nhẹ nhàng, chưa đi vào chi tiết cụ thể.
"Mẹ này, dạo này con phát hiện vài điều không ổn về cái chương trình Sao con đang dùng," Mai nói, mắt vẫn tập trung vào chiếc bánh đang gói dở.
Hiên ngừng tay, nhìn con gái, vẻ mặt lo lắng thoáng qua. "Không ổn là sao con? Có ảnh hưởng gì tới con không?"
"Con chưa muốn nói hết bây giờ mẹ ạ," Mai đáp, "con đang tìm hiểu thêm, khi nào rõ ràng hơn con sẽ kể mẹ nghe đầy đủ."
Hiên nhìn con một lúc, rồi gật đầu, không gặng hỏi thêm, chỉ đưa tay nắm lấy tay Mai, siết nhẹ.
"Con nói với mẹ khi nào con sẵn sàng, mẹ không giục," Hiên nói, giọng đầy tin tưởng. "Nhưng nếu có gì cần mẹ giúp, mẹ luôn ở đây."
Câu nói đó khiến Mai cảm động, cổ họng nghẹn lại. Cô gật đầu, không nói thêm gì, chỉ tiếp tục gói nốt chiếc bánh dang dở, để sự im lặng ấm áp giữa hai mẹ con lấp đầy căn bếp nhỏ.
Bên ngoài, mưa xuân vẫn rơi đều, tiếng tí tách trên mái tôn hòa cùng tiếng radio nhỏ, tạo thành một thứ âm thanh nền quen thuộc mà Mai đã nghe suốt bao năm sống trong căn nhà này, một âm thanh cô biết mình sẽ luôn nhớ tới dù sau này có đi đâu xa.
Cả hai tiếp tục gói thêm vài chiếc nữa, tay Mai đã khéo hơn hẳn so với lúc đầu, đường gấp lá gọn gàng, chặt tay hơn. Hiên khen con tiến bộ nhanh, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt đã có vài nếp nhăn vì năm tháng vất vả nuôi con một mình.
Tới gần mười giờ tối, cả chồng bánh đã gói xong, xếp gọn gàng chờ luộc vào sáng sớm hôm sau. Hai mẹ con dọn dẹp, rửa tay, Hiên còn thắp một nén nhang nhỏ lên bàn thờ trước khi đi ngủ, ánh nến le lói chiếu lên bức ảnh cũ của người chồng đã khuất, và Mai đứng lặng nhìn theo, lòng dâng lên một cảm giác bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy sóng gió.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →