🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê Duy Tân chiều Chủ nhật vắng khách hơn ngày thường, chỉ có vài người ngồi làm việc riêng với laptop, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng phủ khắp không gian.

Mai tới trước, gọi một ly trà đào, ngồi đợi bên tách nước đã vơi gần nửa khi Đức xuất hiện, tay xách một chiếc cặp da đựng laptop cá nhân, không phải cặp công ty như những lần trước. Cả hai chọn bàn trong góc, trải ra một loạt giấy tờ: các bài viết đã in kèm ghi chú so sánh, bản sao hợp đồng đã khoanh vùng những điều khoản quan trọng, ảnh chụp màn hình slide demo dùng văn của Mai, và một bản tóm tắt các cuộc trò chuyện với thầy Cường.

"Mình cần sắp xếp lại theo trình tự thời gian," Đức nói, lấy ra một cuốn sổ, bắt đầu liệt kê từng mốc sự kiện. "Từ lúc em phát hiện dấu phẩy lạ, tới buổi demo, tới cuộc gặp với chị Bảo Anh."

Mai gật, phụ giúp sắp xếp lại đống giấy tờ theo đúng thứ tự Đức đề nghị. Cô lấy bút, đánh số từng trang, ghi chú ngày tháng rõ ràng ở góc mỗi tờ.

"Anh có thể lấy thêm được gì từ hệ thống không?" Mai hỏi.

Đức lắc đầu, vẻ mặt cẩn trọng. "Anh chỉ lấy được những gì liên quan trực tiếp tới em, không thể động vào dữ liệu của học sinh khác, dù anh biết chắc em không phải trường hợp duy nhất."

Câu nói đó khiến Mai khựng lại, nghĩ tới việc có thể còn nhiều học sinh khác đang trải qua điều tương tự mà chưa nhận ra, giống như cách chính cô từng không nhận ra suốt nhiều tháng đầu năm học.

Mai gõ ngón trỏ ba nhịp lên mặt bàn quán cà phê, một thói quen giúp cô tập trung, trước khi hỏi tiếp câu cô đã chuẩn bị từ lâu.

"Vậy còn Kiên thì sao?" Mai hỏi, giọng trầm xuống.

"Anh không có quyền truy cập dữ liệu của Kiên," Đức đáp, "và kể cả có, anh cũng không nghĩ nên đưa chuyện của bạn ấy vào đây khi chưa được đồng ý. Mình tập trung vào những gì chắc chắn và thuộc về em trước đã."

Mai gật, hiểu ý Đức muốn bảo vệ sự riêng tư của Kiên, dù trong lòng vẫn còn áy náy vì bạn mình đang chịu đựng một mình phần lớn gánh nặng đó.

Cả hai tiếp tục làm việc trong gần một tiếng đồng hồ, xếp gọn từng loại bằng chứng vào các bìa hồ sơ riêng biệt, dán nhãn rõ ràng. Đức cẩn thận che đi những chi tiết có thể lộ danh tính đồng nghiệp khác của mình trong công ty, chỉ giữ lại những gì liên quan trực tiếp tới trường hợp của Mai.

"Xong rồi đấy," Đức nói, xếp gọn tập hồ sơ, đưa cho Mai giữ. "Em cất cẩn thận, đừng để lộ trước khi cần dùng tới."

"Vâng, em sẽ giữ kỹ," Mai đáp, ôm chặt tập hồ sơ vào ngực như một vật báu.

Đức nhìn đồng hồ, rồi nhìn Mai với ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. "Anh sẽ đi cùng em tới đâu anh còn đi được," anh nói, "nhưng quyết định cuối vẫn là của em. Anh không thể hứa trước điều gì về việc mình sẽ giữ được vị trí này bao lâu."

Mai gật, hiểu rõ cái giá Đức có thể phải trả vì đã giúp cô tới mức này. Cô cảm ơn anh một lần nữa, rồi cả hai thu dọn, rời quán cà phê khi trời đã bắt đầu chuyển sang chiều muộn, ánh đèn đường phố Duy Tân lác đác bật sáng.

Trước khi chia tay ở ngã tư, Đức đứng lại một lúc, nhìn Mai với vẻ mặt như muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại thôi. "Giữ sức khỏe," anh chỉ nói vậy, rồi quay người đi về phía bến xe buýt, dáng đi chậm rãi khác hẳn sự vội vã thường thấy ở anh mỗi lần gặp gỡ trước đây.

Mai đứng nhìn theo một lúc, tay ôm chặt tập hồ sơ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có trong tay những gì cần thiết, vừa nặng nề vì biết rằng bước tiếp theo sẽ không còn là chuẩn bị nữa, mà là hành động thật sự.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →