🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nhà Linh nằm trong một khu đô thị mới ở Tây Mỗ, những dãy nhà liền kề sơn màu be nhạt, sân trước trồng vài chậu cây cảnh gọn gàng, khác hẳn khu chung cư mini nơi Mai sống.

Đây là lần đầu tiên Mai được mời tới nhà Linh, một buổi tối thứ Sáu sau khi Linh chủ động nhắn tin rủ qua học nhóm. Mẹ Linh mở cửa, niềm nở mời Mai vào, hỏi thăm vài câu về trường lớp trước khi dẫn hai đứa lên phòng riêng của Linh trên tầng hai, một căn phòng gọn gàng với giá sách đầy ắp, bàn học rộng rãi kê sát cửa sổ, khác hẳn góc học tập chật hẹp quen thuộc của Mai ở nhà.

"Ngồi đây đi," Linh nói, kéo ghế cho Mai, rồi ngồi xuống sàn nhà trải thảm, tựa lưng vào chân giường.

Mai ngồi xuống, nhìn quanh căn phòng một lúc trước khi bắt đầu kể. Cô đã quyết định sẽ nói hết mọi chuyện cho Linh nghe, từ dấu phẩy lạ trong bài đạt giải, tới buổi demo dùng văn của mình, tới cuộc gặp với Trần Bảo Anh, tới con số tám mươi lăm phần trăm Đức vừa cho cô biết.

Linh nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc nhíu mày ở những chỗ đáng chú ý. Khi Mai kể xong, cả căn phòng chìm trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu.

"Tớ đã nghĩ có gì đó không ổn từ lâu rồi," Linh nói cuối cùng, giọng nghiêm túc hơn hẳn mọi lần trước. "Nhưng tớ không ngờ nó nghiêm trọng tới mức này."

"Cậu nghĩ tớ nên làm gì?" Mai hỏi, giọng có phần bất lực.

Linh im lặng một lúc, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. "Tớ không thể quyết định thay cậu được," cô nói, "nhưng tớ nghĩ điều đầu tiên cậu cần làm là lấy lại phần cậu đã mất, dù chỉ một chút thôi cũng được."

"Ý cậu là sao?" Mai hỏi.

"Tớ có thể giúp cậu ôn lại kiến thức nền," Linh nói, đứng dậy, lấy từ giá sách một cuốn sổ ghi chú dày, mở ra cho Mai xem những trang được chia mục rõ ràng, kết quả của phương pháp học cùng gia sư riêng suốt nhiều năm. "Bắt đầu từ bài tổ hợp cơ bản trước. Tớ cá là cậu quên nhiều hơn cậu nghĩ."

Câu nói đó, dù nghe như một lời thách thức nhẹ nhàng, lại chứa đựng một sự chân thành khiến Mai cảm động. Đây không phải lời an ủi suông, mà là một đề nghị hành động cụ thể, điều Mai đang cần hơn bất cứ điều gì khác lúc này.

"Cảm ơn cậu," Mai nói, giọng nghẹn lại vì xúc động.

"Cảm ơn tớ làm gì," Linh đáp, hơi ngượng trước lời cảm ơn chân thành đó. "Tớ chỉ đang làm điều đáng ra tớ nên làm từ lâu rồi, thay vì cứ đứng ngoài phán xét."

"Đừng cảm ơn vội, sẽ mệt lắm đấy," Linh cười, lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó nụ cười của cô có vẻ nhẹ nhõm hơn. "Tớ không dễ tính khi dạy đâu."

Hai người bắt đầu ngồi xuống, mở sách vở ra, Linh giảng lại từ những kiến thức cơ bản nhất, kiên nhẫn giải thích từng bước một dù Mai đôi lúc quên ngay cả những điều tưởng chừng đơn giản nhất. Có lúc Mai làm sai một bài liên tiếp ba lần, cảm thấy xấu hổ, nhưng Linh chỉ cười, bảo cứ làm lại, không có gì phải vội.

Buổi học kéo dài tới gần chín giờ tối, khi mẹ Linh gõ cửa mời hai đứa xuống ăn nhẹ. Hai đứa ăn bánh quy và uống sữa nóng ở phòng khách, trò chuyện thêm vài câu về chuyện trường lớp trước khi Mai xin phép ra về vì đã muộn.

Ra về, Mai đạp xe dưới ánh đèn đường, lòng nhẹ nhõm hơn nhiều so với khi tới. Cô không còn cảm thấy đơn độc trong hành trình gian nan phía trước, vì giờ đây, bên cạnh Đức đang âm thầm giúp đỡ và thầy Cường đang dần đổi phe, cô còn có thêm một người bạn cùng lớp sẵn sàng đứng thẳng cùng mình, không phải bằng lời nói suông, mà bằng những buổi tối cụ thể như thế này.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →