🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê quen thuộc gần phố Duy Tân đón Mai vào một buổi chiều thứ Năm mưa lất phất, nước đọng thành từng vệt dài trên ô kính cửa sổ.

Đức nhắn tin trước, chủ động hẹn gặp, điều hiếm khi anh làm kể từ sau lần đầu tiên hai người trò chuyện. Tình hình đã trở nên nghiêm trọng hơn, sau buổi gặp Bảo Anh, sau khi thầy Cường bắt đầu tìm hiểu sâu hơn, và có lẽ Đức cũng cảm thấy mình không thể đứng ngoài mãi được nữa. Tin nhắn của anh chỉ vỏn vẹn một câu: "Em rảnh chiều nay không, anh cần nói chuyện với em."

Mai tới sớm, chọn đúng bàn quen thuộc trong góc quán, nhìn ra ngoài cửa kính nơi mưa đang rơi mỗi lúc một nặng hạt hơn, phủ một lớp mờ ảo lên dãy nhà văn phòng đối diện.

"Em ngồi đây trước, anh gọi đồ," Đức nói, bước tới quầy, mang về hai ly nước ấm thay vì cà phê như mọi lần, có lẽ vì trời mưa lạnh.

Mai cảm ơn, cầm ly nước, chờ đợi. Đức ngồi xuống, mở điện thoại, không phải để nhắn tin mà để cho Mai xem trực tiếp một trang dữ liệu, quay màn hình về phía cô.

"Anh sẽ giải thích cho em, đơn giản nhất có thể," Đức nói, giọng nghiêm túc hơn thường lệ. "Chỉ số tương đồng đo mức độ giống nhau giữa cách Sao viết và cách em viết, tính trên nhiều yếu tố: từ vựng, cấu trúc câu, cách triển khai ý. Nó không đo nội dung đúng sai, chỉ đo phong cách."

"Vậy con số càng cao nghĩa là sao?" Mai hỏi.

"Nghĩa là Sao càng bắt chước giống em," Đức đáp, "nhưng cũng có nghĩa khác, quan trọng hơn: nó đo luôn cả việc chính em, khi tự viết, có còn giữ được phong cách gốc của mình hay không, hay đã dần trôi theo hướng Sao đã định hình."

Mai im lặng, cố hiểu hết ý nghĩa phức tạp đó. Đức kéo màn hình xuống, chỉ vào một biểu đồ đường, thể hiện chỉ số tương đồng của Mai theo thời gian, từ dưới hai mươi phần trăm hồi đầu năm học tới một con số cao hơn nhiều ở thời điểm gần nhất.

Đức xoay màn hình lại phía mình, gõ vài thao tác, rồi đưa lại cho Mai xem dòng dữ liệu gốc, đúng định dạng khô khan quen thuộc cô vẫn thấy mỗi lần tự tra cứu.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 05/02/2028 (tổng hợp) Môn: Báo cáo tổng

Loại bài: Chỉ số tương đồng tích lũy Thời lượng phiên: —

Xác thực giọng: không áp dụng

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: đã tích lũy qua 41 phiên

Chỉ số tương đồng: 85%

"Con số hiện tại của em là tám mươi lăm phần trăm," Đức nói, giọng chậm rãi, để Mai có thời gian tiếp nhận.

Tám mươi lăm phần trăm. Con số đó lớn hơn nhiều so với những gì Mai từng thấy trước đây, lớn tới mức cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng dù đang cầm ly nước ấm trong tay.

"Nghĩa là gần như không còn phân biệt được nữa?" Mai hỏi, giọng run nhẹ.

"Đúng vậy," Đức đáp, không né tránh sự thật dù biết nó nặng nề. "Ở mức này, ngay cả hệ thống nội bộ cũng khó phân biệt bài nào em tự viết, bài nào Sao viết, nếu không có log gốc."

Mai đặt ly nước xuống bàn, tay hơi run. Cô nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi đều, những giọt nước chảy dài trên kính tạo thành các đường ngoằn ngoèo không theo quy luật nào.

"Vậy nghĩa là phần nào trong em vẫn còn là em?" Mai hỏi, giọng nhỏ lại, gần như là hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi Đức.

Đức không trả lời được câu hỏi đó ngay. Anh nhìn Mai, ánh mắt chứa đầy sự áy náy, cúi đầu, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Anh không biết," anh nói thật lòng. "Anh không có câu trả lời cho câu hỏi đó, Mai à. Nhưng anh nghĩ chính việc em còn đặt ra được câu hỏi này, còn cảm thấy bất an về nó, đã là một điều gì đó vẫn thuộc về em."

Câu trả lời đó không hoàn toàn xoa dịu được nỗi lo trong lòng Mai, nhưng ít nhất nó không phải một lời an ủi sáo rỗng. Cô ngồi im, nhìn xuống ly nước đã nguội bớt, để những giọt mưa ngoài kia tiếp tục rơi, lấp đầy khoảng lặng giữa hai người bằng âm thanh đều đều, không ngừng nghỉ.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →