Sáng thứ Hai, chỗ ngồi của Kiên trống trơn ngay từ tiết đầu tiên, một điều hiếm khi xảy ra vì cậu vốn là người ít khi nghỉ học, kể cả những lúc ốm nhẹ.
Mai nhìn chiếc ghế trống cạnh mình suốt cả tiết Toán, không tập trung nổi vào bài giảng, đầu óc cứ lo lắng không rõ nguyên do. Giờ ra chơi, cô hỏi thăm vài bạn cùng lớp, không ai biết chính xác lý do Kiên nghỉ, chỉ nghe loáng thoáng là cậu xin phép nghỉ vài ngày.
Một bạn ngồi gần bàn Kiên kể lại, tuần trước cậu có vẻ khác lạ, hay thẫn thờ giữa giờ học, có lần bị thầy giáo nhắc vì không theo kịp bài dù đó là môn Lý, môn cậu luôn đứng đầu lớp. Mai nghe, cảm giác lo lắng càng tăng thêm, những mảnh thông tin rời rạc bắt đầu ghép lại thành một bức tranh cô không muốn tin là thật.
Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho Kiên: "Cậu ổn không? Sao nghỉ học vậy?"
Tin nhắn được đọc sau khoảng một tiếng, nhưng câu trả lời chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Tao ổn, đừng lo."
Mai đọc tin nhắn đó, cảm giác không yên tâm chút nào dù câu chữ trấn an. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện ở quán trà đá nhiều tuần trước, câu nói về việc đọc lại vở cũ như đọc vở người khác, câu hỏi Kiên từng buột miệng ở thư viện về việc thua chính phiên bản của mình. Lúc đó cô đã gạt đi, nghĩ Kiên chỉ đang mệt mỏi nhất thời, nhưng giờ nhìn lại, cô cảm thấy áy náy vì đã không lắng nghe kỹ hơn.
Cô định nhắn thêm, hỏi có cần cô mang bài vở qua nhà không, nhưng đang gõ dở thì cô Hoài đi ngang qua hành lang, dừng lại khi thấy Mai đứng một mình với vẻ mặt tư lự. Vài học sinh khác đi qua chào cô, nhưng cô Hoài chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về phía Mai.
"Em đang nghĩ gì vậy?" cô Hoài hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Dạ, em đang lo cho Kiên, bạn ấy nghỉ học mấy hôm nay," Mai đáp.
Cô Hoài gật đầu, im lặng một lúc như đang cân nhắc có nên nói thêm gì không. "Kiên đang gặp cô tư vấn tâm lý của trường," cô nói khẽ, giọng thận trọng. "Em đừng làm phiền bạn lúc này, cứ để bạn có không gian riêng."
Thông tin đó khiến Mai bất ngờ, dù trong lòng cũng phần nào đã linh cảm có điều gì đó nghiêm trọng hơn một cơn cảm cúm thông thường.
"Bạn ấy có sao không cô?" Mai hỏi, giọng lo lắng.
"Cô nghĩ Kiên sẽ ổn," cô Hoài đáp, "nhưng cần thời gian. Đôi khi im lặng của một người không có nghĩa là họ không cần giúp đỡ, chỉ là họ chưa biết cách nói ra."
Câu nói đó khiến Mai lặng người, cảm giác một điều gì đó lớn hơn đang diễn ra mà cô chỉ mới nhìn thấy phần nổi rất nhỏ. Cô cảm ơn cô Hoài, đứng lại một mình ở hành lang sau khi cô giáo đi khuất, tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn dở dang chưa gửi.
Cô xóa dòng tin nhắn định hỏi thêm, thay vào đó chỉ gửi một câu ngắn gọn: "Tao ở đây nếu cậu cần." Không có emoji, không có câu hỏi dồn dập, chỉ một câu đơn giản để Kiên biết cô vẫn quan tâm mà không tạo thêm áp lực.
Tin nhắn không được trả lời ngay, nhưng Mai không sốt ruột chờ đợi như mọi khi. Cô cất điện thoại vào túi, bước vào lớp cho tiết học tiếp theo, mang theo một nỗi lo lắng âm ỉ mà cô biết mình chưa thể giải quyết được ngay lúc này, chỉ có thể chờ đợi và hy vọng bạn mình ổn.
Tiết học buổi chiều trôi qua chậm chạp, Mai gần như không tiếp thu được bao nhiêu, đầu óc cứ quay về phía chiếc ghế trống bên cạnh. Suốt buổi chiều, thỉnh thoảng cô lại lấy điện thoại ra kiểm tra, dù biết rõ có lẽ sẽ chưa có phản hồi ngay. Chỗ ngồi trống của Kiên như một khoảng lặng giữa lớp học ồn ào, một lời nhắc âm thầm rằng có những điều đang xảy ra ngoài tầm với của cô, dù cô muốn giúp đến mấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →