🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn tin trường vẫn ồn ào như mọi giờ trưa khác, mùi thức ăn quen thuộc lan tỏa khắp không gian, tiếng ghế kéo lê xen lẫn tiếng cười nói của học sinh các lớp.

Mai và Linh ngồi chung bàn quen thuộc, hôm nay căn tin bán bún riêu, món hai đứa đều thích. Cả hai xếp hàng khá lâu mới mua được vì đông người, cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi ưng ý gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra sân trường lấp lánh nắng trưa. Cả hai vừa ăn vừa xem một đoạn video ngắn Linh vừa lưu lại từ hôm qua, một bộ phim hài mới ra rạp đang được bàn tán nhiều trên mạng.

"Cậu xem chưa? Đoạn này buồn cười lắm," Linh nói, đưa điện thoại cho Mai xem.

Mai xem, bật cười thành tiếng, suýt sặc miếng bún đang ăn dở. "Trời ơi, biên kịch nghĩ ra kiểu gì vậy," cô nói, lau miệng, vẫn còn cười.

"Đúng không, tớ xem lại tới ba lần rồi," Linh cười theo, cất điện thoại vào túi.

Cả hai tiếp tục ăn, bàn tán về kỳ nghỉ hè sắp tới, về việc lớp có định tổ chức đi chơi cuối năm không, về một bạn cùng lớp vừa khoe điểm thi thử cao ngất khiến cả nhóm chat lớp rần rần bàn tán suốt buổi sáng.

"Cậu định thi khối nào?" Linh hỏi, dù câu hỏi này cả hai đã hỏi nhau không biết bao nhiêu lần trước đó.

"Khối A vẫn thế," Mai đáp, "Bách Khoa, ngành Khoa học dữ liệu."

"Ừ tớ nhớ rồi," Linh gật, "chắc cậu đỗ thôi, lo gì."

Câu động viên đó khiến Mai mỉm cười, dù trong lòng không hoàn toàn tự tin như trước, nhưng cô không nói ra điều đó lúc này, chỉ để câu chuyện trôi tiếp theo hướng nhẹ nhàng. Cô hỏi lại Linh về kế hoạch của bạn, biết Linh cũng nhắm tới một trường có tiếng, ngành Kinh tế đối ngoại, đã chuẩn bị hồ sơ từ khá sớm nhờ sự hỗ trợ đều đặn của gia sư riêng.

Gần cuối giờ ăn, Linh đẩy sang Mai nửa phần bún riêu còn lại trong bát mình, dù bát của Mai vẫn còn kha khá.

"Ăn thêm đi, nhìn cậu gầy hẳn," Linh nói, giọng không hề nghiêm trọng, chỉ như một câu nói bâng quơ giữa bữa ăn.

Mai nhìn phần ăn được san sẻ, cảm động vì cử chỉ nhỏ nhưng ấm áp đó, không cần lời giải thích nào thêm. Cô cầm đũa, ăn tiếp, không từ chối, chỉ khẽ mỉm cười cảm ơn bằng ánh mắt.

Suốt cả bữa trưa hôm đó, không ai trong hai người nhắc một lời nào tới Sao, tới công ty, tới những bằng chứng đang nằm trong cặp hồ sơ của Mai, tới cuộc gặp sắp tới với thầy Cường về những bước tiếp theo. Chỉ có tiếng cười, tiếng bàn tán về phim ảnh, về kỳ nghỉ hè, về những điều bình thường của tuổi mười bảy đang trôi qua giữa một năm học đầy biến động.

Có lúc Linh kể một chuyện cười về đứa em họ nhỏ tuổi vừa học nói, phát âm sai be bét nhưng cứ nhất quyết đúng, khiến Mai cười tới mức phải lấy tay che miệng vì sợ ồn giữa căn tin. Những khoảnh khắc nhỏ nhặt như vậy, Mai nhận ra, mới là thứ mình cần nhất giữa những ngày căng thẳng liên miên.

Khi chuông báo hết giờ ăn trưa vang lên, cả hai cùng đứng dậy, thu dọn khay, mang trả về quầy. Trên đường ra khỏi căn tin, họ đi ngang một nhóm học sinh khối 10 đang ríu rít bàn tán về kỳ thi giữa kỳ sắp tới, giọng điệu hào hứng xen lẫn lo lắng, gợi nhớ cho Mai về chính mình hai năm trước, khi mọi thứ còn đơn giản hơn nhiều.

Bước ra khỏi căn tin, ánh nắng trưa chiếu chan hòa khắp sân trường, Mai cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể bữa trưa vừa rồi đã cho cô một khoảng nghỉ ngơi thật sự, dù chỉ kéo dài đúng bốn mươi lăm phút giữa một chuỗi ngày dài căng thẳng phía trước. Cô và Linh chia tay ở ngã rẽ hành lang, mỗi người về lớp mình, hẹn gặp lại ở tiết học chung buổi chiều.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →