Tối Chủ nhật, Mai ngồi trước bàn học với một đề bài Văn bình thường, không có gì đặc biệt, chỉ là một bài tập về nhà thông thường như bao lần khác trong năm học.
Nhưng lần này, cô quyết định không mở ứng dụng SAO. Cô đặt điện thoại úp xuống mặt bàn, xa tầm tay, rồi cầm bút, nhìn vào đề bài: phân tích tâm trạng nhân vật trong một đoạn trích đã học tuần trước. Đây là quyết định cô đưa ra âm thầm, không nói với ai, kể cả Linh hay Kiên, như một phép thử riêng để xem mình còn giữ được bao nhiêu phần trong chính khả năng của mình.
Cô đọc lại đoạn trích, cố nhớ lại những gì cô giáo đã giảng trên lớp, nhưng đầu óc cứ trống rỗng một cách lạ lùng. Cô nhớ nội dung chính, nhớ tên nhân vật, nhưng khi cố tìm cách diễn đạt thành câu văn mạch lạc, các ý tưởng cứ rời rạc, không chịu nối lại thành một khối hoàn chỉnh như cô vẫn tưởng mình có thể làm được.
"Bắt đầu từ đâu nhỉ," cô lẩm bẩm, gõ bút lên trang giấy trắng.
Cô viết được một câu mở đầu, đọc lại, thấy nó vụng về, gạch bỏ, viết lại câu khác. Cứ như vậy, sau nửa tiếng, cô mới có được một đoạn văn ngắn, ba câu, chưa đầy một phần mười so với yêu cầu của đề bài.
Mai nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối, thời gian trôi nhanh hơn cô tưởng trong khi tiến độ bài viết lại chậm hơn hẳn. Cô nhớ lại hồi đầu năm học, khi chưa dùng Sao, một bài tương tự thế này chỉ mất cô khoảng hai mươi phút là viết xong hoàn chỉnh, câu chữ tuy không hoa mỹ nhưng mạch lạc, đủ ý.
Giờ đây, sau hơn nửa năm, khoảng cách giữa "cô của hiện tại" và "cô của quá khứ" hiện ra rõ ràng qua chính trang giấy trước mặt, một khoảng cách mà trước đây cô chưa từng có cơ hội nhìn thấy trực diện tới vậy.
Cô tiếp tục viết, chậm rãi, có lúc phải dừng lại đọc lại đoạn trích thêm vài lần để tìm ý mới. Có những câu cô viết ra rồi lại thấy ngượng, không tự tin, khác hẳn cảm giác hài lòng quen thuộc khi đọc những bài Sao từng viết hộ.
Mười giờ tối, Mai hoàn thành được khoảng sáu mươi phần trăm bài viết, chưa xong hẳn nhưng đã đủ dài để nộp tạm nếu cần. Cô đặt bút xuống, xoa cổ tay mỏi nhừ, đứng dậy đi lấy một cốc nước, quay lại bàn học với tinh thần tỉnh táo hơn một chút. Nhìn lại những gì mình vừa viết ra.
Không hoàn hảo, có chỗ lặp từ, có câu hơi lủng củng, nhưng đó là những câu chữ cô chắc chắn một trăm phần trăm là của chính mình, không có bất kỳ nghi ngờ nào về việc liệu mình có thật sự viết nó hay không.
Cô cầm điện thoại lên, lật lại xem, thấy vẫn còn nguyên lượt giao bài tuần này chưa dùng. Ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở biểu tượng ứng dụng SAO một lúc, rồi tắt màn hình, đặt điện thoại xuống, quay lại hoàn thiện nốt bài viết dang dở bằng chính sức mình.
Đồng hồ chỉ mười giờ hai mươi khi cô hoàn thành, đọc lại một lượt từ đầu, không sửa gì thêm dù biết còn nhiều chỗ có thể trau chuốt hơn. Cô gấp vở lại, cảm giác mệt mỏi hơn hẳn mọi khi, nhưng đâu đó trong sự mệt mỏi ấy có một điều gì đó gần giống như niềm tự hào nhỏ nhoi, thứ cảm giác cô đã quên mất mùi vị suốt nhiều tháng qua.
Cô xếp gọn cặp sách cho ngày mai, kiểm tra lại thời khóa biểu dán trên tường, rồi mới đứng dậy, vươn vai, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng hắt vào một góc phòng. Trước khi tắt đèn bàn đi ngủ, cô mở lại vở, đọc lại đoạn văn mình vừa viết một lần nữa, chậm rãi, như đang làm quen lại với chính giọng văn của bản thân sau một thời gian dài xa cách. Cảm giác đó vừa lạ vừa quen, như gặp lại một người bạn cũ đã lâu không liên lạc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →