🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tòa nhà văn phòng công ty SAO nằm giữa phố Duy Tân, mặt kính phản chiếu bầu trời sáng thứ Bảy, khác hẳn hình dung của Mai về một công ty công nghệ chỉ qua những gì cô từng thấy trên màn hình.

Cô tới đúng giờ hẹn, chín giờ sáng, được một nhân viên lễ tân dẫn lên tầng năm, qua một hành lang trang trí tối giản với vài chậu cây xanh và những bức tranh trừu tượng treo tường. Phòng họp nhỏ có bàn kính, ghế bọc da, cửa sổ nhìn ra toàn cảnh khu vực xung quanh.

Trần Bảo Anh đã ngồi sẵn ở đó, mặc áo sơ mi công sở tối giản không họa tiết, dáng vẻ điềm đạm, đứng dậy bắt tay Mai khi cô bước vào, nụ cười thân thiện nhưng có gì đó khó đoán phía sau.

"Chào em, cảm ơn em đã tới," Bảo Anh nói, mời Mai ngồi xuống ghế đối diện. "Chị là Bảo Anh, người sáng lập SAO."

Mai ngồi xuống, tay đặt trên đùi, cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh dù trong lòng đang căng thẳng. Một nhân viên khác mang vào hai ly nước, đặt xuống bàn rồi lặng lẽ rời phòng, khép cửa lại.

"Chị mời em tới hôm nay vì muốn nói chuyện thẳng thắn," Bảo Anh mở lời, giọng ôn tồn, không vòng vo. "Chị biết em đã phát hiện một số điều về cách công ty vận hành, qua buổi demo tuần trước và một vài trao đổi khác."

Mai hơi bất ngờ vì sự thẳng thắn này, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì không phải mất công dẫn dắt vấn đề.

"Vâng, đúng vậy," Mai đáp. "Em muốn biết công ty đang định làm gì với những gì của em."

Bảo Anh gật đầu, mở một chiếc laptop mỏng đặt trên bàn, xoay màn hình về phía Mai. Một bản trình bày hiện ra, tiêu đề ghi "Hồ sơ Học Sinh Mẫu: Nguyễn Hoàng Mai", kèm theo biểu đồ thể hiện quá trình tiến bộ điểm số, một số đoạn trích từ các bài viết, và kế hoạch mở rộng chương trình ra toàn thành phố dự kiến triển khai vào năm học tới.

"Công ty đang chuẩn bị dùng hồ sơ của em làm gương mặt đại diện cho đợt mở rộng sắp tới," Bảo Anh nói, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm đạm. "Hành trình của em, từ một học sinh quá tải tới một học sinh đạt giải Cây Bút Trẻ, là một câu chuyện rất thuyết phục để giới thiệu chương trình tới các trường khác."

Mai nhìn màn hình, cảm giác choáng váng lan khắp người khi thấy chính cuộc đời mình, những đêm mệt mỏi, những bài viết, được trình bày gọn gàng thành một bộ slide quảng bá, sẵn sàng để trưng ra trước hàng ngàn phụ huynh và học sinh khác trong thành phố.

"Chị làm việc này mà không hỏi ý em?" Mai hỏi, giọng run nhẹ.

"Về mặt hợp đồng, công ty có quyền sử dụng dữ liệu học sinh cho mục đích quảng bá theo điều khoản đã ký," Bảo Anh đáp, không né tránh. "Nhưng chị hiểu cảm giác của em lúc này, và chị không nghĩ chị đã làm gì sai."

"Không sai sao được," Mai nói, giọng bắt đầu run rõ hơn. "Đây là cuộc đời của em, không phải sản phẩm để quảng cáo."

Bảo Anh im lặng một lúc, nhìn Mai với ánh mắt không hề giận dữ, chỉ như đang cân nhắc câu trả lời của mình thật kỹ. "Em coi máy tính bỏ túi là gian lận không? Không. Sao cũng vậy, chỉ là một công cụ mạnh hơn," bà nói. "Chị không nghĩ chị đã làm gì sai. Chị nghĩ chị chưa hỏi đủ kỹ những gì đáng ra phải hỏi."

Câu nói đó, dù được nói ra bằng một giọng điềm tĩnh, vẫn khiến Mai cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, như thể cô đang đứng trước một bức tường được xây bằng logic hoàn toàn hợp lý nhưng không hề chạm được vào điều cô đang cảm thấy.

Cuộc gặp kéo dài thêm khoảng mười lăm phút nữa, Bảo Anh giải thích thêm về kế hoạch, không hứa hẹn sẽ dừng lại, chỉ nói sẽ "cân nhắc thêm ý kiến của em". Khi cuộc gặp kết thúc, Mai đứng dậy, bắt tay theo phép lịch sự, rồi rời khỏi tòa nhà.

Ra tới vỉa hè phố Duy Tân, nắng sáng chiếu chói chang xuống dòng xe cộ qua lại. Điện thoại trong túi Mai rung lên một tin nhắn, cô mở ra, thấy Đức gửi một ảnh chụp màn hình, không kèm lời giải thích nào.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 02/02/2028, 09:00 (dự kiến) Môn: Hồ sơ nội bộ

Loại bài: Chuẩn bị "Hồ sơ Học Sinh Mẫu" Thời lượng phiên: đã chuẩn bị 3 tuần

Xác thực giọng: không áp dụng

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: không có

Chỉ số tương đồng: 74%

Mai nhìn dòng chữ "đã chuẩn bị 3 tuần", hiểu ra buổi gặp sáng nay không phải một quyết định vừa được đưa ra, mà là kết quả của một kế hoạch đã âm thầm chạy từ rất lâu trước khi cô kịp biết tới sự tồn tại của nó.

Cô đứng đó một lúc, nhìn lên tòa nhà kính cao tầng vừa bước ra, tay cô đưa lên, theo phản xạ quen thuộc định gõ ba nhịp lên đùi như mọi khi cần một chút tỉnh táo. Nhưng ngón trỏ chỉ đưa lên tới nửa chừng rồi dừng lại, không chạm xuống, như thể ngay cả phản xạ quen thuộc nhất của cô cũng đang khựng lại trước sức nặng của những gì vừa nghe được.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →