🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Loa nội bộ lớp học vang lên giữa tiết Địa lý chiều thứ Tư, gọi Mai lên văn phòng thầy Cường gặp gấp, khiến cả lớp quay lại nhìn cô với vẻ tò mò.

Mai xin phép ra khỏi lớp, bước nhanh qua hành lang, lòng thấp thỏm không biết chuyện gì đang chờ mình. Vài bạn trong lớp nhìn theo, thì thầm đoán già đoán non, nhưng Mai không để tâm, chỉ chăm chăm bước nhanh về phía văn phòng. Cô gõ cửa văn phòng thầy Cường, được mời vào ngay.

"Em ngồi đi," thầy Cường nói, chỉ vào chiếc ghế quen thuộc, vẻ mặt có phần nghiêm trọng hơn mọi lần.

"Có chuyện gì vậy thầy?" Mai hỏi, ngồi xuống, tim đập nhanh.

Thầy Cường lấy ra một tờ giấy in email, đặt trước mặt Mai. "Bên công ty SAO gửi lời mời, muốn gặp trực tiếp em để trao đổi về trải nghiệm học sinh mẫu của chương trình. Thầy chỉ chuyển lời, không biết nội dung cụ thể họ muốn nói gì."

Mai đọc lướt qua tờ giấy, dòng chữ "học sinh mẫu" nghe quen một cách đáng ngại, dù cô không thể xác định chính xác vì sao nó lại khiến mình bất an tới vậy.

"Học sinh mẫu là sao ạ?" Mai hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Thầy cũng không rõ lắm," thầy Cường đáp, lắc đầu nhẹ. "Có lẽ họ muốn phỏng vấn về trải nghiệm sử dụng, làm tư liệu gì đó cho chương trình. Thường thì công ty hay chọn vài học sinh tiêu biểu để làm việc này."

Mai gật, dù trong lòng cảm giác bất an không hề giảm bớt. Sau những gì đã xảy ra, sau buổi demo dùng chính đoạn văn của cô mà không hỏi ý, cô không còn tin tưởng hoàn toàn vào những lời giải thích nghe có vẻ vô hại như vậy nữa.

Thầy Cường rót cho Mai một cốc nước từ bình lọc để góc phòng, đẩy về phía cô, cử chỉ quen thuộc mỗi khi ông muốn học sinh bình tĩnh lại trước khi tiếp tục câu chuyện. Mai cầm cốc nước, uống một ngụm nhỏ, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

"Em có bắt buộc phải đi không thầy?" Mai hỏi.

"Không bắt buộc," thầy Cường đáp, "nhưng thầy nghĩ em nên đi. Có lẽ đây cũng là dịp để em nói thẳng những gì em đã kể với thầy hôm trước, trực tiếp với người có thẩm quyền cao hơn."

"Thư mời chỉ ghi tên em thôi ạ?" Mai hỏi, hơi chột dạ vì phải một mình đối mặt với cuộc gặp này.

"Đúng vậy," thầy Cường đáp, vẻ áy náy. "Thầy cũng thấy hơi lạ, nhưng công ty nói đây là buổi trò chuyện riêng, không cần người đi kèm. Em cứ báo mẹ biết trước khi đi cho yên tâm."

Câu nói đó khiến Mai suy nghĩ. Có lẽ thầy Cường nói đúng, đây có thể là cơ hội để cô đối chất trực tiếp, thay vì chỉ nghe qua lời kể gián tiếp từ Đức hay tự mình suy đoán.

"Vậy em sẽ đi ạ," Mai nói, quyết định.

"Được, thầy sẽ báo lại cho họ," thầy Cường gật đầu, ghi chú lại vào sổ tay của mình. "Cuộc hẹn dự kiến vào sáng thứ Bảy, tại văn phòng công ty trên phố Duy Tân."

"Ai sẽ gặp em vậy thầy?" Mai hỏi, dù có linh cảm mơ hồ về câu trả lời sắp tới.

Thầy Cường nhìn lại tờ email một lần nữa để chắc chắn. "Chính người sáng lập, chị Trần Bảo Anh."

Cái tên đó khiến Mai khựng lại một giây, dù cô chưa từng gặp người này, chỉ nghe qua vài lần từ Đức và từ các tài liệu quảng bá của công ty. Cô gật đầu, cảm ơn thầy Cường, rồi đứng dậy ra về.

Trên đường về lớp, Mai tranh thủ nhắn tin nhanh cho Đức, kể lại việc mình vừa nhận được lời mời gặp trực tiếp người sáng lập công ty. Đức trả lời gần như ngay lập tức, chỉ vỏn vẹn một câu ngắn: "Anh biết. Cẩn thận nhé em." Mai đọc tin nhắn đó vài lần, không hiểu hết ý nghĩa đằng sau sự ngắn gọn ấy, nhưng cảm nhận được nó không phải lời chúc suông.

Đầu óc cô đã bắt đầu quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ về những gì có thể chờ đợi mình vào sáng thứ Bảy tới, tại một nơi cô chưa từng đặt chân tới, với một người mà cái tên đã đủ khiến cô cảm thấy cả một hệ thống lớn đang chuẩn bị mở ra trước mắt.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →