🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giờ ra chơi thứ Hai, Mai tìm Linh ngay khi vừa vào tới lớp, mang theo xấp hợp đồng đã đọc kỹ cuối tuần, hy vọng bạn có thể giúp mình hiểu rõ hơn những phần còn mơ hồ.

"Cậu xem giúp tớ đoạn này được không?" Mai hỏi, đưa xấp giấy cho Linh, chỉ vào đoạn đã khoanh tròn.

Linh cầm lấy, đọc lướt qua, rồi đọc lại kỹ hơn đoạn Mai chỉ. Là con của một kỹ sư phần mềm và một nhân viên ngân hàng, Linh không xa lạ với việc đọc các loại văn bản pháp lý, từng nghe bố mẹ giải thích nhiều lần về hợp đồng, điều khoản sử dụng.

"Đoạn này nói rõ ràng đấy," Linh nói sau khi đọc xong, giọng nghiêm túc. "Cái Sao của cậu, về mặt pháp lý, là tài sản của công ty. Không phải của cậu, dù nó được xây từ chính giọng văn cậu."

"Vậy nếu tớ muốn bỏ, không dùng nữa thì sao?" Mai hỏi.

"Cậu phải làm đơn," Linh đáp, đọc lại đoạn tiếp theo. "Nhưng nhìn đoạn này thì kể cả cậu làm đơn xin dừng, công ty vẫn giữ lại một bản dữ liệu đã ẩn danh hóa, không giới hạn thời gian. Nghĩa là kể cả cậu dừng, một phần của nó vẫn ở lại với họ mãi mãi."

Mai im lặng, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe Linh xác nhận điều mình đã lờ mờ hiểu ra cuối tuần trước, giờ được nói thành lời rõ ràng, chắc chắn.

"Cậu nghĩ chuyện này có bình thường không?" Mai hỏi, giọng nhỏ lại.

Linh đưa lại xấp giấy cho Mai, ánh mắt nghiêm túc. "Về mặt luật, có thể không sai. Kiểu điều khoản này chắc nhiều công ty công nghệ khác cũng có, tớ từng nghe bố tớ nhắc qua vài lần về mấy vụ tương tự. Nhưng bình thường và đúng không phải lúc nào cũng là một."

Câu nói đó khiến Mai gật gù, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang nhiều câu hỏi chưa có lời đáp. Cô cất xấp giấy vào cặp, cảm ơn Linh.

"Cậu ký cái này từ đầu năm rồi, Mai à," Linh nói thêm, giọng chậm rãi, không phải trách móc mà như một sự thật cần được nói ra. "Cái hợp đồng gốc ấy. Cái này chỉ là gia hạn thôi."

Câu nói đó đánh trúng vào một điều Mai chưa từng nghĩ tới theo cách đó. Cô đã luôn coi mình đang ở giai đoạn "phát hiện vấn đề", nhưng thực ra, cô đã đồng ý với những điều khoản này từ tận đầu năm học, chỉ là khi đó cô, và cả mẹ cô, chưa từng đọc kỹ.

"Tớ không biết phải làm gì bây giờ," Mai nói, giọng có chút bất lực.

"Tớ cũng không biết," Linh đáp thành thật. "Nhưng tớ nghĩ ít nhất giờ cậu đã biết rõ mình đang đứng ở đâu. Trước đây cậu còn không biết cả điều đó."

Trong lúc hai người còn đứng nói chuyện, ở một nơi khác, hệ thống nội bộ công ty SAO tự động ghi lại một dòng dữ liệu mới, xuất phát từ chính những lần Mai mở lại tài khoản để tra cứu hợp đồng cuối tuần qua.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 21/01/2028, 22:40 — 23:05 Môn: Truy vấn hệ thống

Loại bài: không có (tra cứu điều khoản hợp đồng) Thời lượng phiên: 25 phút

Xác thực giọng: không áp dụng

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: không có

Chỉ số tương đồng: 71%

Dòng dữ liệu đó không hiện lên trước mắt Mai hay Linh, chỉ lặng lẽ nằm trong hệ thống, một minh chứng vô hình cho việc ngay cả hành động cố tìm hiểu sự thật của Mai cũng đã trở thành một tín hiệu được ghi nhận, đo đếm, ở một nơi cô không bao giờ nhìn thấy được.

Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Cả hai đứng dậy, thu xếp sách vở, bước vào lớp cho tiết học tiếp theo. Mai ngồi xuống chỗ mình, tay vẫn còn cảm nhận được sức nặng của xấp giấy trong cặp, và trong đầu, câu nói của Linh về việc mình đã ký từ đầu năm cứ vang vọng mãi, như một lời nhắc rằng cô đã bước vào tình huống này bằng chính lựa chọn của mình, dù khi đó cô không hề biết hết những gì mình đang đồng ý.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →