Bảy giờ sáng thứ Bảy, mùi cà phê pha sẵn từ ấm điện nhỏ lan khắp căn phòng hai mươi tám mét vuông, Hiên ngồi ở bàn ăn, tay cầm một phong bì thư vừa nhận từ trường gửi về qua đường bưu điện.
"Mai ơi, con dậy chưa, có giấy tờ của trường gửi về này," Hiên gọi vọng vào phòng, giọng vẫn còn hơi khàn vì mới ngủ dậy.
Mai bước ra, ngồi xuống đối diện mẹ, nhìn phong bì có in logo trường Việt Đô ở góc trên. Hiên mở phong bì, rút ra vài tờ giấy, lật qua lật lại, rồi đẩy về phía Mai.
"Giấy gia hạn hợp đồng học kỳ hai đấy con, mẹ ký chỗ này, con ký chỗ kia là xong," Hiên nói, chỉ vào hai ô chữ ký ở cuối trang cuối cùng.
Mọi lần trước, Mai chỉ liếc qua rồi ký ngay theo hướng dẫn của mẹ, không đọc kỹ nội dung. Nhưng lần này, sau tất cả những gì đã xảy ra trong vài tuần qua, cô cầm lấy xấp giấy, lật lại từ trang đầu tiên. Giấy in chữ nhỏ, chi chít điều khoản, đóng dấu treo của công ty ở góc mỗi trang, khác hẳn tờ đơn mỏng manh hồi đầu năm học cô còn nhớ.
Bên ngoài, tiếng loa phường phát bản tin buổi sáng vang lên đều đều, thông báo lịch thu gom rác và một cuộc họp tổ dân phố cuối tuần. Mai gần như không để ý, mắt vẫn dán vào trang giấy đầu tiên, cố đọc chậm từng dòng thay vì lướt qua như thói quen cũ.
"Con đọc kỹ cái này một chút được không mẹ?" Mai hỏi, mắt đã dán vào những dòng chữ nhỏ li ti phủ kín trang giấy.
Hiên nhìn con gái, hơi ngạc nhiên vì thái độ khác thường này, nhưng không phản đối. "Ừ, con đọc đi, mẹ pha thêm cà phê."
"Mọi năm con có đọc kỹ đâu mẹ," Hiên nói thêm, vừa đứng dậy vừa cười nhẹ. "Sao năm nay kỹ tính vậy?"
"Con thấy nên đọc kỹ hơn thôi mẹ," Mai đáp, không muốn giải thích thêm ngay lúc này, sợ làm mẹ lo lắng khi chưa có gì rõ ràng để nói.
Mai đọc chậm từng đoạn, phần lớn là những điều khoản quen thuộc về hạn mức, quy trình xác thực, trách nhiệm của các bên. Nhưng khi lật sang trang thứ ba, cô dừng lại ở một đoạn nhỏ, chữ in cỡ chín, gần như lẫn vào phần còn lại nếu không cố tình tìm kiếm.
"Mô hình cá nhân hóa (sau đây gọi là Sao) được tạo ra dựa trên dữ liệu học sinh là tài sản thuộc quyền sở hữu của Công ty Cổ phần Công nghệ SAO..."
Mai đọc tới đó thì bị ngắt ngang, vì Hiên vừa đặt tách cà phê xuống bàn, giục cô nhanh lên vì còn phải ra chợ phụ ca sáng nay do có lô hàng mới cần dọn trước tám giờ.
"Con đọc xong chưa, ký giúp mẹ nhé, mẹ phải đi rồi," Hiên nói, vẻ hơi vội vàng, tay đã cầm sẵn túi xách chuẩn bị ra khỏi cửa.
Mai nhìn xuống đoạn văn dở dang, muốn đọc tiếp nhưng thời gian không cho phép. Cô gấp tạm xấp giấy lại, chưa ký, đặt vào một góc bàn.
"Con chưa ký được đâu mẹ, con muốn đọc kỹ hơn đã," Mai nói.
Hiên dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn con gái một lúc, có chút bất ngờ trước sự cẩn trọng khác thường này. "Ừ thôi, con đọc kỹ đi, không vội đâu, hạn nộp còn cả tuần mà. Mẹ đi đây."
Cửa đóng lại, tiếng xe máy của mẹ nổ máy rồi xa dần ngoài ngõ. Mai ngồi lại một mình trong căn phòng nhỏ, cầm lại xấp giấy, mắt vẫn còn dán vào dòng chữ "tài sản thuộc quyền sở hữu" chưa đọc hết, cảm giác một điều gì đó quan trọng đang chờ được khám phá trọn vẹn trong những trang giấy còn lại.
Cô rót cho mình một cốc nước, ngồi xuống bàn học, xếp gọn xấp giấy trước mặt. Ánh nắng buổi sáng đã lên cao hơn, chiếu một vệt dài qua khung cửa sổ, rọi lên góc bàn nơi cuốn sổ tay bìa xanh vẫn đang chờ được ghi thêm những dòng chú thích mới. Cô lấy bút, hít một hơi, chuẩn bị đọc tiếp phần còn lại một cách cẩn trọng hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →