🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng thầy Cường nằm cuối dãy nhà hành chính, một căn phòng nhỏ gọn gàng với bàn làm việc kê sát cửa sổ, ánh chiều tà rọi vào tạo thành một vệt sáng dài trên nền gạch.

Mai gõ cửa sau giờ học, đúng như đã hẹn qua tin nhắn với thầy chủ nhiệm chuyển lời từ sáng. Cô mang theo cặp hồ sơ đựng những bài viết đã đánh dấu, đúng như lời khuyên của Đức. Thầy Cường ngẩng lên khi thấy cô, gấp lại quyển sổ điểm đang xem dở, ra hiệu mời cô ngồi vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc.

"Em muốn nói chuyện gì với thầy?" thầy Cường hỏi, giọng ôn tồn như thường ngày.

Mai hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày những gì mình đã thu thập được: dấu phẩy lạ trong bài đạt giải, sự khác biệt văn phong giữa các bài viết theo thời gian, và đoạn văn của mình xuất hiện trong buổi demo sản phẩm mà không ai hỏi ý kiến cô trước. Cô cố nói chậm, rõ ràng, đúng như lời khuyên của Đức, không nhắc tới tên anh hay bất kỳ chi tiết nào có thể khiến anh gặp rắc rối.

Thầy Cường nghe, ban đầu gật đầu như đang tiếp nhận thông tin bình thường, nhưng càng nghe, biểu cảm trên khuôn mặt ông càng thay đổi, từ điềm tĩnh chuyển sang một sự sững sờ rõ rệt.

"Em nói đoạn văn của em xuất hiện trong buổi demo mà không ai hỏi ý em trước?" thầy Cường hỏi lại, giọng có phần không tin.

"Dạ đúng ạ," Mai đáp, cố giữ giọng vững vàng. "Em nhìn thấy tận mắt hôm thứ Tư."

Thầy Cường im lặng một lúc lâu, nhìn ra khoảng sân trường qua ô cửa sổ, nơi vài học sinh vẫn còn nán lại chơi bóng chuyền dưới ánh nắng cuối ngày. Ông đưa tay lên xoa trán, một cử chỉ Mai chưa từng thấy ở người thầy vốn luôn đĩnh đạc, chắc chắn trong mọi tình huống.

"Công cụ hỗ trợ, không làm thay năng lực của người học," thầy Cường lẩm bẩm, gần như tự nói với chính mình hơn là nói với Mai, nhắc lại đúng câu khẩu hiệu vẫn dán trên tường phòng Lab. "Thầy tin câu đó. Thầy vẫn tin."

Ông dừng lại, quay sang nhìn thẳng Mai, ánh mắt mang một điều gì đó vừa tổn thương vừa bối rối. "Chỉ là thầy chưa từng hỏi ai làm thay ai cái phần còn lại."

Mai không biết nên nói gì thêm, chỉ ngồi im, để khoảng lặng đó tồn tại giữa hai người. Thầy Cường vốn là người xuất thân từ một gia đình khó khăn ở Thanh Hóa, lên Hà Nội học sư phạm nhờ học bổng, và ông vẫn luôn tin thật lòng rằng chương trình này sẽ san bằng cơ hội cho những học sinh như Kiên, những em không đủ điều kiện học thêm bên ngoài.

"Em có bằng chứng cụ thể nào không?" thầy Cường hỏi, giọng đã lấy lại phần nào sự nghiêm túc quen thuộc, dù vẫn còn run nhẹ.

"Em có vài bài đã in ra, em ghi chú lại sự khác biệt," Mai đáp. "Nhưng em chưa mang theo hôm nay, em muốn nói chuyện trước để xem thầy nghĩ sao đã."

Thầy Cường gật đầu, im lặng thêm một lúc, tay vẫn đặt trên quyển sổ điểm đã gấp lại từ đầu buổi nói chuyện. "Thầy sẽ tìm hiểu kỹ hơn trong phạm vi của thầy," ông nói cuối cùng, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. "Thầy cảm ơn em đã nói với thầy trước."

Mai đứng dậy, để lại cặp hồ sơ trên bàn theo lời đề nghị của thầy Cường, người muốn giữ lại để xem kỹ hơn sau giờ làm việc. Cô cảm ơn thầy, rồi bước ra khỏi văn phòng, để lại thầy Cường một mình với những suy nghĩ ngổn ngang.

Qua ô cửa kính khi khép lại, cô thoáng thấy ông vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ánh mắt dán vào khoảng không trước mặt, như một người vừa nhận ra nền móng mình đứng suốt nhiều năm không vững chắc như mình vẫn tưởng. Cô bước chậm rãi dọc hành lang vắng, ánh nắng chiều cuối ngày hắt qua ô cửa sổ cuối dãy, nhuộm vàng cả một đoạn tường quen thuộc cô đã đi qua không biết bao nhiêu lần trong suốt hai năm học ở ngôi trường này.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →